Văn Dã nâng mặt cậu lên, đối diện với ánh mắt thuần khiết và trong trẻo của cậu. Vân Nhạc chủ động cọ vào lòng bàn tay của hắn, hỏi: "Đại Bảo Bảo thì sao? Anh cũng sẽ chọn trèo qua vách núi chứ?"
Văn Dã gật đầu, kiên định nói: "Tất nhiên, anh cũng sẽ trèo qua." Ánh mắt hắn trở nên trầm tư, giấu một tia phức tạp cùng áy náy không thể giải thích: Nhưng xin lỗi Bảo Bảo à, chỉ có lần này thôi, anh không thể dắt tay em được.
Vân Nhạc cảm thấy có gì đó không đúng, định bụng kéo hắn lại hỏi cho rõ. Thế nhưng lại nghe thấy vài tiếng "Tách tách", âm thanh bấm máy ảnh vang lên. Hai người họ cùng lúc quay đầu lại, phát hiện ra Lan Thư đang giơ điện thoại di động híp mắt cười chụp lén. Hai người trẻ đành phải tách ra, chuyển hướng sang đề tài khác.
Ngày hôm sau, một vị khách không mời mà đến thăm tiệm café của Hàn Thần. Người kia đỉnh đạc ngồi trên ghế salon dài ở lầu một, nhấp một ngụm cà phê đen mà người phục vụ mang đến. Đắng đến nhe răng nhếch miệng, muốn phun ngay ra đất, nhưng liếc mắt nhìn xuống liền thấy thảm len trải nền rất xa xỉ, liền nước mắt lưng tròng mà nuốt ngược trở vào. Người phục vụ vốn là thấy sợ y, lo lắng rằng y đến đây để gây sự, nhưng thấy y cả buổi cũng không có động tĩnh gì.
Người phục vụ thở phào nhẹ nhõm, thừa dịp y lấy điếu thuốc ra, liền đi đến lễ phép nói: "Xin lỗi ngài, nơi công cộng không cho phép hút thuốc ạ."
"Đây là nơi công cộng à? Không phải là chỉ là một cửa hàng tư nhân sao?" Người vừa thở ra một hơi khói rồi trừng mắt kia, chính là đàn anh Long Cương của thành phố Thụy Hải.
Người phục vụ nhanh chóng giải thích: "Là kinh doanh tư nhân, nhưng vẫn được tính là nơi công cộng ạ. Nếu ngài thực sự không nhịn được, ở phía ngoài cách quán 500 mét chính là khu vực được phép hút thuốc…"
Long Cương vô bàn: "Cho đây là điện sao? Hút có điếu thuốc mà phải đi 500 mét?"
Người phục vụ chỉ mới vừa tốt nghiệp, xác thực cũng không giỏi nói chuyện, sợ hãi đến mức phải lui về phía sau, "Nhưng mà…"
"Ngại quá Tiểu Lý, anh đi làm việc khác đi, anh Long là đang chờ em." Chính trong thời điểm giằng co, Văn Dã mở cửa lớn mà đi vào.
Ngược phục vụ lập tức gật gật đầu, quay đầu chạy đi. Văn Dã hướng về phía Long Cương lên tiếng chào hỏi, nhìn thấy hắn cầm hộp thuốc lá liền nói: "Chúng ta lên lầu đi, em tìm cho anh một chỗ để nhả khói."
Long Cương lập tức vui vẻ: "Tốt lắm, vẫn là Thiếu gia Văn của chúng ta nói chuyện dễ nghe nhất."
Trên lầu hai có một cái văn phòng, căn bản vẫn còn bỏ trống. Văn Dã mở cửa sổ ra, rồi rót cho Long Cương một chén trà. Long Cương rất lịch thiệp với hắn, kẹp thuốc lá lên, dùng hai tay mà nhận lấy, sau đó nói lời cảm ơn.
Văn Dã ngồi ở trên ghế salon đối diện, hỏi: "Hôm nay anh Long có chuyện vui à?"
Long Cương khà khà cười: "Còn không phải nhờ phúc phần của Văn thiếu gia sao. Thu được một khoảng khá lớn, vừa đủ cho tôi ăn uống, lại còn nuôi dưỡng được đám huynh đệ ít nhất hai năm."
Văn Dã nói: "Em cũng đâu có làm được gì nhiều, chủ yếu là do anh Long lợi hại."
"Thôi nào thôi nào, trắng ra thì cũng là tiền của Văn thiếu gia."
Văn Dã cười cười hỏi: "Hắn làm sao rồi ạ?"
"Thua trắng luôn rồi, còn thiếu nợ tôi đến mấy trăm ngàn." Nói rồi lấy điện thoại di động ra tìm cho Văn Dã xem một đoạn video, tức giận nói: "Mẹ thằng già này đúng là một tên súc sinh, từ đầu đến cuối phản ứng đều như cậu đoán trước."
Văn Dã mở video ra xem, trong đó là Văn Cẩm Bằng mới ra tù được không lâu đang bị đàn em của Long Cương ép quỳ trên mặt đất, liên tục cầu khẩn xin tha: "Anh Long, anh Long, xin đừng, xin đừng chặt tay của em! Em có thể trả tiền cho anh, em xin thề. Anh thư thả cho em mấy ngày, em còn có thằng con trai, mười sáu tuổi, không không, lớn hơn vậy, nó cái gì cũng có thể làm.
Em bán luôn nó cho anh, nó có thể kiếm tiền cho anh."
Long Cương nghe âm thanh phát ra từ trong video, khinh thường nói: "Tao bắt con trai mày thì được cái chó gì chứ? Nuôi nó cho tốn cơm tao à?"
Vân Cẩm Bằng liếm đôi môi nức nẻ đến chảy máu nghĩ kế: "Nó có thể kiếm tiền cho anh Long mà, anh bán nó, bán cái gì cũng được. Em nghe nói có mấy người muốn chơi con trai không phải sao, càng nhỏ tuổi càng có giá. Con trai của em càng lớn càng trắng trẻo mềm mại, nhất định có thể bán được…" (Má nó chứ, tên chó này không phải người rồi. Xin lỗi mọi người Mèo hơi bức xúc.
Muốn chửi thề ghê nơi.)
Văn Dã cau mày tắt video, thấp giọng nói: "Sau đó anh nói như thế nào?"
Long Cương đáp: "Văn thiếu gia đã dặn sao thì tôi nói y như vậy. Thật mẹ nó chứ, đứa nhỏ nào làm con của tên chó này cũng là đen đủi tám kiếp. Lúc thắng tiền thì luôn miệng nói muốn giết chết đứa con do người vợ đê tiện sinh ra, để sau này thằng con không lấy được tiền của gã. Còn lúc thua tiền liền muốn bán con mình vào nhà thổ để làm điếm, con mẹ nó chứ tôi lăn lộn trên giang hồ lâu như vậy, cũng chưa thấy một người làm cha như thế này. Người ta hay nói câu gì đó?
À đúng rồi, là hổ dữ không ăn thịt con, tên khốn này thì đếch bằng con chó luôn rồi, thật là được mở mang tầm mắt! Con của tên chó này cũng thật là thảm, sau này nếu không phải bị nó giết chết, thì cũng bị cái tên súc sinh đội lốt ba này liên lụy cả một đời."
Long Cương hùng hùng hổ hổ mắng chửi hơn nửa canh giờ, mới tìm cái bọc rác để vứt đầu lọc vào. Hàn Thần đã đến từ sớm, ngồi xổm trước cửa nghe lén cả buổi mà không hiểu mô tê gì. Cậu ta nhát như chuột nhắt, chờ Long Cương mất dạng mới dám chạy vào văn phòng lo lắng hỏi: "Mày với ông đàn anh kia làm sao mà dính líu đến nhau vậy? Ông ta không phải là lão làng trong giới xã hội đen sao?
Dạo này mày đang làm cái gì vậy chứ?"
Văn Dã tựa vào trước cửa sổ, xoa xoa giữa mày mà đáp: "Tao có thể nói cho mày biết, nhưng mày phải hứa giúp tao một chuyện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!