Chương 48: (Vô Đề)

Cạnh bên Cổng T3, phi trường Thụy Hải.

Mẫn Xuyên ngồi ở trong xe, trượt điện thoại di động mở ra bản đồ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Liền sau đó mở cửa xe, hướng cách đó không xa mà vẫy vẫy tay. Lâm Ngộ vừa mới xuống phi cơ, kéo theo hành lý đi tới, cười nói: "Làm phiền Trợ lý Mẫn rồi, phải đến tận đây đón tôi."

Mẫn Xuyên giúp bà ấy đem hành lý bỏ vào cốp xe, khách khí nói: "Giám đốc Lâm chỉ nói vậy thôi, đón tiếp bà không phải là chuyện nên làm hay sao?"

"Ha ha." Lâm Ngộ thoạt nhìn tâm tình không tệ, ngồi vào ghế phó lái cài dây an toàn nói: "Cậu là Trợ lý đắc lực của Giám đốc Văn, còn có thể dành thời gian ra đón tiếp tôi, thực sự là một vinh hạnh lớn."

"Giám đốc Lâm quá khen rồi." Mẫn Xuyên vừa khởi động xe vừa nói: "Giám đốc Lâm đã rất nhiều năm không trở về nước rồi?"

Lâm Ngộ đáp: "Đúng vậy."

Mẫn Xuyên đợi chờ đối phương nói tiếp, nhưng Lâm Ngộ sau khi thốt ra hai chữ này thì không còn lên tiếng nữa. Thường tình những người ly hương khi trở lại về quê cũ, ít nhiều cũng phải cảm khái một phen. Thế nhưng Lâm Ngộ đối với thành phố này rõ ràng không có nhiều tình cảm, nói một câu rồi cũng không trò chuyện gì thêm nữa.

"Khách sạn vị trí hơi xa, nằm ở góc Đông Bắc. Mấy năm nay thành phố Thụy Hải phát triển rất nhanh, nhiều khu vực cũng đã thay hình đổi dạng. Chưa kể đến Giám đốc Lâm đã nhiều năm không trở về thăm, ngay cả bản thân tôi, đôi khi đi công tác chỉ mấy tháng mà đến lúc về lại cũng không nhận ra đường về nhà nữa."

Câu chuyện cũng khá là khoa trương, Lâm Ngộ khẽ cười quay đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Mẫn Xuyên liếc nhìn bà ấy rồi nói tiếp: "Vẫn là phần phía Nam cũng không thay đổi gì nhiều, nhưng nghe đâu cũng đã bắt đầu được quy hoạch. Khu nhà tổ ong hơn một chục hộ chỉ có độc một chiếc cầu thang cũng phải dỡ bỏ, ngoài ra còn có các trường tiểu học và trung học cơ sở nữa.

Toàn bộ thành phố Thụy Hải cũng chỉ có bên này là giá thuê phòng thấp, giờ đập bỏ đi thì nhiều người dân nhập cư cũng không còn chỗ ở nữa. Tội nhất là các em tuổi đi học, giờ muốn đến trường đều phải đi hơn hai giờ trên phương tiện công cộng, dù cho thời tiết không tốt cũng không thể ở lại trường. Cũng chỉ có thể đi sớm về khuya, mùa hè thì không sao, đến mùa đông trời chưa tỏ đã phải rời khỏi nhà. Năm ngoái thành phố Thụy Hải lại có tuyết rơi, trên đường trơn trượt lại nguy hiểm. Trường học cạnh bên nhiều lần xảy ra tai nạn giao thông, lần trước còn có đứa trẻ…" Mẫn Xuyên thao thao bất tuyệt kể chuyện, Lâm Ngộ ngoại trừ vô thức "Ừ à" cho có lệ thì không có biểu tình gì khác. Cứ y như nghe Mẫn Xuyên kể chuyện ngày xưa cũ, mà trong cái câu chuyện xa xôi đó có xảy ra sự kiện gì cũng hề can hệ đến bà ấy.

Mẫn Xuyên vừa theo dõi đoạn đường đi đến khu phía nam, thỉnh thoảng lại quan sát Lâm Ngộ, bà ta chốc chốc lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng khuôn mặt cũng không biểu hiện tâm tình gì.

Lúc này đã gần trưa, rất nhiều người đi xe đạp đứng chật cứng ở giao lộ. Bên trong giỏ xe là củ cải và bắp cải, chắc là định về nhà nấu tạm bữa trưa. Tiếng mua bán dọc đường vang lên rất lớn, cách cửa kính xe đều có thể nghe được rõ ràng. Người mua kẻ bán có thể trả giá suốt cả ngày, một bên thì muốn tiết kiệm chút tiền, một bên thì muốn kiếm thêm chút lợi nhuận. Ai cũng có cái lý của họ, cái sai duy nhất là ai cũng nghèo, không kiếm được nhiều để vung tiền qua cửa sổ.

Đằng sau các sạp bán rau củ là một cửa hàng tạp hóa. Tiệm tạp này được mở ra đã nhiều năm rồi, trải qua bao bão táp mưa sa cũng chưa hề một lần thay tên đổi chủ, kể cả bố cục sắp xếp bên trong cũng chưa từng thay đổi.

"Giám đốc Lâm?… Giám đốc Lâm?" Mẫn Xuyên kêu lên mấy tiếng, Lâm Ngộ mới thu hồi ánh mắt, cười hỏi: "Làm sao vậy?"

Mẫn Xuyên trả lời: "Phía trước đang sửa đường, hay là chúng ta đi vòng đường khác?"

Lâm Ngộ gật đầu đồng ý, liền đưa ánh mắt dịch về lại bên trong tiệm tạp hóa kia. Trong cửa tiệm treo mấy cái cặp sách hoạt hình, giá cả thấp, chất lượng cũng tầm thường.

Sau hơn một tiếng, Mẫn Xuyên đã đưa Lâm Ngộ an toàn đến khách sạn. Anh ngồi trong xe nhanh chóng bấm một dãy số, chờ bên kia đầu dây bóc máy liền nói: "Văn Dã, người đã đến rồi. Cũng theo ý em mà đi theo con đường kia."

Văn Dã đang ở nhà cho mèo ăn, hỏi: "Bà ấy có phản ứng gì không ạ?"

Mẫn Xuyên đáp: "Cũng không có phản ứng gì nhiều, bà ta đối với nơi này chắc cũng không có quá nhiều tình cảm. Nhưng lúc đi qua trường học, rồi trường mẫu giáo, cũng có ngắm nhìn nhiều hơn một chút."

Văn Dã xoa xoa cái đầu quả dưa nhỏ của Khăn Quàng Cổ, hơi nhếch miệng: "Em biết rồi, cực khổ cho anh Mẫn Xuyên rồi."

"Đã nói là đừng khách sáo rồi thằng nhóc này. À đúng rồi, Giám đóc Văn cùng phu nhân Lan cũng về nước ngày hôm qua rồi. Lan phu nhân nói hôm nay muốn đến gặp em, ngày hôm qua lén lút hỏi anh địa chỉ đó." Mẫn Xuyên cười nói: "Mẹ em kêu anh giữ bí mật chuyện này, nhưng anh sợ bà ấy cả năm không quay về thành phố này, sẽ không tìm ra đâu."

Văn Dã lại cười nói: "Không sao đâu anh, mẹ đã nói với em rồi. Chút nữa em sẽ xuống lầu đón bà ấy."

Vân Nhạc ngày hôm qua nghe được tin dì Lan Thư sẽ đến thăm, liền chủ động cùng đồng nghiệp thay ca, ở nhà chuẩn bị bữa trưa. Trời còn chưa sáng cậu đã xách giỏ đi chợ mua cá, hiện đang trong bếp bận rộn nấu nướng.

Lan Thư về nước đã được hai ngày, muốn đi gặp con trai ngay lập tức. Thế nhưng đến con trai đang trú ở đâu cũng không biết rõ, liền cảm thấy thật xấu hổ. Nhiều năm qua bận rộn công việc, quả thật dì đã không quan tâm nhiều đến Văn Dã. May là Văn Dã lại rất hiểu chuyện, khiến cho dì ấy càng thương yêu nhiều hơn. Lan Thư trong lòng tự hào, đi theo hướng dẫn mà quẹo vào trong khu phố, liền thấy Văn Dã đứng trước cửa căn hộ theo hướng dì mà phất tay.

Lan Thư dừng xe lại, bước xuống trên đôi giầy cao gót và chạy đến ôm hắn một cái, kích động nói: "Con trai ngoan! Có nhớ mẹ hay không vậy?"

Văn Dã cười nói: "Mới xa nhau có mấy ngày thôi mà mẹ."

Lan Thư chọt cái trán hắn, bất mãn nói: "Con phải nói là không gặp một ngày như cách ba năm mới đúng," lại hỏi thêm: "Nhạc Nhạc đâu rồi?"

Văn Dã nhận lấy quà trên tay mẹ mình rồi nói: "Ở trên lầu ạ, đang làm món cá kho chua ngọt mà mẹ thích nhất đó."

"Thật sao? Đi nhanh đi nhanh." Lan Thư kéo cánh tay của hắn nói: "Sáng nay mẹ không có dùng điểm tâm, bụng đói đến đánh trống luôn rồi."

Trên bàn ăn có bốn món ăn một món canh nóng hôi hổi, ba người ăn rất vui vẻ thoải mái. Lan Thư tuy rằng tuổi không còn nhỏ, nhưng kể cả tính cách cùng tướng mạo đều vô cùng trẻ trung, nếu giả làm chị gái của hai đứa trẻ chắc chắn cũng có người tin. Dì ăn được một nửa, đột nhiên lại lấy ra quà tặng mà nói: "Mùa xuân rồi, chờ sau khi hai đứa tựu trường, cuối tuần nào đó cả nhà đi chơi với nhau đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!