Chương 44: (Vô Đề)

Sân trượt này diện tích cũng không nhỏ, nhưng lại khá đơn sơ. Không gian ngoài trời, phân ra thành hai phần. Một bên là sân trượt băng nhân tạo, nhưng có lẽ là do thiếu kinh phí nên chưa hoàn thành. Sân bên này là sân trượt bình thường bằng xi măng, nối liền với khuôn viên nơi tổ chức hội chùa không xa. Bao bọc chung quang là lưới sắt đơn giản, trước cổng đi vào còn có một quầy bán vé nho nhỏ. Ngồi phía bên trong là một ông chú đầu hói trung tuổi, đang hướng cửa sổ mà nhoài người ra.

Chao ơi, mùi rượu khiến người ta muốn dội về sau xộc lên đến gay cả mũi. Ông chú nhìn thấy có khách đến, chiếc mũi đỏ hồng, ợ lên men rượu rồi hỏi: "Bao nhiêu người?"

Văn Dã lấy bóp tiền ra mà nói: "Năm người."

"À, hai mươi một người, đã có giầy trượt chưa? Muốn thuê hay là mua luôn?"

"Mua ạ, bốn đôi."

Bốn đôi? Đây là mối làm ăn lớn nha, ông chú tỏ ra vui vẻ lắm, trái ngã phải ngã mà từ ghế đứng dậy, đá rầm một phát vỡ nát cái bình rượu. Ông ta hướng ra phía ngoài gọi lớn: "Binh nhì! Lấy giày cho khách! Binh nhì!" Kêu cả buổi cũng không có ai đáp lời, ông chú mới lầm bầm chửi rủa mà tự quay người đi tìm. Sau đó mở cửa phòng bán vé ra, cầm bốn đôi giày trượt chất lượng kém ra.

Chân của ông ta có vẻ bị niễng, khập khiễng bước mà nói: "Giày trượt này có niêm yết giá công khai, cũng không thể bớt được, một trăm rưỡi một đôi nha."

Văn Dã để mấy người Vân Nhạc cầm vé đi vào trước. Hắn rút ra sáu trăm tệ, đưa cho ông chú, trước đó còn chỉ vào một tờ tiền mà nói: "Phía trên này có viết mấy chữ, không biết có sao không chú?"

Ông chú liếc nhìn một cái, cũng không biết đứa nhỏ phá phách nào lại coi tờ tiền nhân dân tệ như tờ giấy, ở phía trên viết một dòng địa chỉ, nhưng thực ra cũng không ảnh hưởng gì, liền đáp: "Không sao cả."

Văn Dã gật đầu, bản thân giữ lấy một đôi, còn lại phân phát cho mấy người bọn Hàn Thần.

Vân Nhạc ngồi trên băng ghế dài trong sân trượt, đang nghiên cứu cách thức mang giầy. Trên thân giầy có quá nhiều thành phần, chi tiết, nào là miếng dán, nào là khóa an toàn. Văn Dã sau khi đã mang giầy vào tử tế, nhìn sang cậu vẫn thấy đang nghiền ngẫm, liền trực tiếp cầm giầy cậu lên, bắt lấy cổ chân cậu.

Vân Nhạc theo bản năng mà rút cổ chân về, nói: "Em tự mang được rồi."

Văn Dã không buông tay, nói: "Nhưng anh muốn giúp em."

"Ừm." Vân Nhạc mím môi, liền ngoan ngoãn giơ chân về phía trước, thuận theo lực kéo của Văn Dã mà xỏ chân vào trong giầy.

"Bị bó chân quá sao?" Văn Dã đang nửa ngồi nửa quỳ giúp cậu buộc chặt dây giầy lại, ngẩng đầu lên hỏi. Vân Nhạc mặt mũi đơ cả ra mà nhìn hắn đến xuất thần, hắn liền lên tiếng gọi: "Bảo Bảo?"

"Hả?" Vân Nhạc rốt cuộc cũng phản ứng, lắc đầu một cái đáp: "Không chật." Còn nói thêm: "Nhưng mà còn có bánh xe nữa, em sợ đứng không vững."

"Đừng sợ," Văn Dã hướng phía cậu mà cười: "Anh sẽ đỡ em." Hắn vừa định đứng dậy liền bị Vân Nhạc nắm lấy cổ tay: "Anh có thể luôn luôn ở bên cạnh em không?"

Văn Dã: "Hả?"

"Chúng ta thực sự có thể ở bên nhau mãi sao?" Vân Nhạc hỏi.

Cậu thoạt nhìn có chút gấp gáp, bướng bỉnh muốn biết được đáp án. Văn Dã kéo cậu lên, chạm môi lên trán cậu nói: "Thực sự, anh bảo đảm."

Vân Nhạc có được câu trả lời khẳng định, liền vang lên một tiếng dạ trầm ổn, trong lòng đã thả lỏng rất nhiều.

Quả nhiên, lần đầu tiên thử chơi trò trượt giầy này, trọng tâm không ổn định. Coi như đã được Văn Dã đỡ nhưng cũng liên tục trượt té. Vân Nhạc cứ tiến một bước liền nghiêng ngả nhào về phía trước, lao vào trong lồng ngực của Văn Dã. Cậu học theo trẻ con mà ôm hắn cười khanh khách đến không ngậm miệng lại được.

Hàn Thần đứng ở ngay bên cạnh, cùng dần quen thuộc với hai người Phùng, Trần, liền nói: "Thật là quá phận."

Phùng Đường tràn đầy đồng cảm: "Đúng là có chút đau răng."

Trần Dương nghiêm túc quan sát: "Hai người con trai yêu nhau cũng có thể như vậy sao?"

Ông chủ nhỏ họ Hàn đã va chạm xã hội nhiều: "Có thể khách nhau ra sao chứ, cũng đều là con người thôi. Chuyện yêu đương cũng y như vậy, còn có thể nói chuyện đến sến súa máu chó như thế nào nữa?"

"Nghe cũng có lý, có mang theo bút không?" Trần Dương hỏi.

"Không đem, cần bút làm gì chứ?"

"Viết nhanh lại chứ sao! Tư liệu sống về tình yêu tốt đẹp như vậy, cần phải học theo cho thật giỏi để theo đuổi Kiều nữ thần của tôi!"

Hàn Thần đưa tay lên cằm sờ, không khách khí mà chọc thủng giấc mộng ban ngày của cậu ta, hướng về Văn Dã đang ở giữa sân băng đang làm động tác mẫu những điểm cốt yếu cho Vân Nhạc mà nói: "Viết lại cũng không có tác dụng gì đâu, cậu tối thiểu phải hội được tuyệt chiêu trượt song song trước kìa." (1)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!