Chương 42: (Vô Đề)

Qua mùng năm, một nhà Văn Dã bắt đầu bận rộn, ai làm việc nấy. Văn Hòa Vũ vốn chẳng thể thảnh thơi, ở nhà mấy ngày nay đã làm trễ nãi không ít công việc. Lan Thư từ sáng sớm đã kỹ lưỡng hóa trang. Mang theo cặp táp và kiếng đen, thoắt một cái biến hóa thành vị nữ doanh nhân, cùng Văn Hòa Vũ đi thị sát công ty. Bốn ông bà lão cùng nhau ra sân bay. Chuyến đi Ai Cập này vốn dĩ chỉ là ông nội Văn Quốc Cường thuận miệng bịa chuyện, kết quả bà nội Vương Quế Trân lại biến thành việc thật, lôi chị gái xui gia thân thiết đặt ngay vé máy bay. Hai cặp thông gia bốn chiếc vé, mang ngay hành lý xuất môn đi du lịch. Dự tính là mang theo luôn cả hai người Văn Dã, nhưng kỳ nghỉ Tết của hai đứa không được nhiều, không thể làm khác hơn ngoài hẹn lại vào kỳ nghỉ hè. Văn Dã đi đưa tiễn ông bà, mới từ sân bay đón taxi về lại nhà. Vân Nhạc mang bữa trưa đã nấu xong, tại phòng ăn bày ra bát đũa. Vừa nghe tiếng bước chân liền nghiêng đầu ra, nhìn thấy hắn liền nói: "Có thể ăn cơm rồi."

Mấy ngày trôi qua, cậu tựa hồ như không có sự khác biệt. Lâm Ngộ tái xuất hiện chỉ như một khúc nhạc dạo cực kỳ ngắn, nhấc lên trong lòng cậu một đợt sóng nho nhỏ, rồi lại tan biến vô thanh vô tức. Văn Dã ngồi xuống bàn cầm đũa lên, gắp một chút cần xào. Vừa nhai một phát liền ngước mắt lên, lẳng lặng nhìn Vân Nhạc. Vân Nhạc vẫn là từng miếng chầm chậm mà ăn, không có gì khác thường.

Hắn đột nhiên cất tiếng gọi: "Nhạc Nhạc."

"Hả?" Vân Nhạc dừng động tác tay lại, hỏi: "Làm sao vậy?"

Văn Dã nâng cằm lên, gắp một rau cần, cười híp mắt đút tới miệng của cậu. Vân Nhạc to mắt nhìn, vô thức hướng phía trước vươn người đến. Cậu không biết mình nãy giờ đang suy nghĩ điều gì, mãi cho đến tận lúc Văn Dã đút cho ăn, mới như đột nhiên khôi phục vị giác, kinh hãi mà nói: "Ngọt quá…"

Văn Dã hỏi: "Nghiên cứu khẩu vị mới cho món này sao?"

Vân Nhạc lắc đầu, đoán chừng là không chú ý đã đem muối lẫn lộn thành đường rồi. Cậu vội đem dĩa rau vào trong bếp, xào lại một phần khác.

Ba giờ đêm, trong phòng ngủ im lặng như tờ. Văn Dã nằm trên giường chưa ngủ, người bên cạnh cũng đang lăn qua lộn lại, cứ như một chú heo nhỏ ủi tới ủi lui. Trong bóng tối có thể thỉnh thoảng cảm nhận được vài ánh nhìn về phía mình, một cánh tay kéo kéo áo ngủ của hắn, tựa hồ muốn đánh thức hắn, nhưng lại do dự không muốn phiền hắn nghỉ ngơi. Văn Dã vẫn không nhúc nhích, tuy rằng vẫn còn thức, nhưng có nhiều chuyện, hắn hy vọng Vân Nhạc nên tự chính mình suy nghĩ, tự quyết định lấy cho bản thân mình.

Vân Nhạc gần đây rõ ràng đang che giấu tâm sự, tuy rằng không thể hiện ra ngoài mặt, nhưng lại thường rất thất thần.

Rốt cuộc cậu vẫn là nhịn không được, kéo kéo áo của Văn Dã, nhẹ giọng gọi hắn: "Đại Bảo Bảo…"

"Sao vậy?" Vân Dã đáp lời.

Vân Nhạc đáp: "Đại Bảo Bảo, em không ngủ được."

Văn Dã trở mình, ngồi dậy mở đèn đầu giường. Vân Nhạc cũng cùng lúc ngồi dậy, nhìn hắn nói: "Xin lỗi, đánh thức anh rồi."

Văn Dã đem cậu ôm vào trong lòng, mở miệng hỏi: "Có tâm sự gì sao?"

"Ừm." Vân Nhạc ngoan ngoãn gật đầu, "Có thể kể cho anh nghe không? Giờ em rối trí quá, không biết nên làm thế nào."

"Tất nhiên rồi." Văn Dã đáp: "Chuyện gì cũng có thể tâm sự với anh, anh sẽ cùng em giải quyết."

Vân Nhạc dùng sức gật đầu lia lịa, rồi nói: "Là chuyện của mẹ em."

Quả nhiên, chuyện như vậy bất luận là rơi xuống đầu ai, đều cũng không dễ dàng vượt qua. Văn Dã bèn hỏi: "Em hận bà ấy sao?"

"Hận?" Vân Nhạc cùng hắn mười đầu ngón tay nắm chặt vào nhau, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Trước đây thì em có hận, nhưng thực tế là trách hờn bà ấy nhiều hơn, rồi sau đó… cũng không còn cảm giác gì nữa, có hận hay không em cũng chẳng để tâm đến nữa. Nhưng vẫn cảm thấy có chút không vui."

"Tại sao?" Văn Dã chỉnh đèn giường thấp xuống một chút, sợ đôi mắt của cậu nãy giờ đã quen với bóng tối, đột nhiên bật đèn lên, sẽ cảm thấy không được thoải mái. Hắn cầm di động lên, liếc nhìn thời gian một chút, rồi đặt xuống bên cạnh gối.

Vân Nhạc hướng vào lồng ngực của hắn cạ cạ, ngửa đầu lên nói: "Bà ấy, có phải là từ ban đầu đã có ý định không quay trở về? Khi đó nói em chờ bà ta quay lại, cũng chỉ là đưa ra một cái cớ, có đúng hay không?"

Văn Dã nhéo mũi của cậu, cảm thấy được cậu ngốc đến độ khiến người ta phải phì cười, nhưng cùng lúc cũng khiến người khác phải đau lòng, "Em cảm nhận như thế nào?"

"Em cảm thấy đúng là như vậy." Vân Nhạc đáp: "Trước đây em cũng nghĩ tới việc bà ấy chỉ gạt em thôi, nhưng càng tin tưởng hơn về việc bà ấy sẽ quay lại, vì dù gì bà ta cũng là mẹ em. Có thể bà ấy không thích em lắm, nhưng vẫn mua cho em cặp sách mới, vẫn bảo vệ cho em. Thế nên lúc đó em mới nghĩ, có lẽ lời bà ta nói là sự thật."

"Ngốc quá đi."

"Em không có ngốc." Vân Nhạc lắc đầu phản bác.

"Chính là rất ngu ngốc." Văn Dã tiến công cậu: "Nếu em đã ý thức được như vậy, tại sao còn muốn chờ bà ta nữa?"

Vân Nhạc mím chặt môi, trầm ngâm hồi lâu: "Em sợ bà ấy quay về."

Văn Dã: "Hả?"

Vân Nhạc hỏi lại: "Có phải là rất mâu thuẫn không?"

"Không biết nữa." Văn Dã bảo cậu nói tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!