Bốn chữ này, cậu sống đến mười bảy năm, là lần đầu tiên nhận được một câu chúc mừng năm mới. Vân Nhạc ôm chặt cổ Văn Dã, đôi mắt lóe lên một tia lửa nhỏ, trong khoang miệng mang theo hương rượu nhàn nhạt, thở ra một làn hơi ẩm nồng, tất cả đều ùa vào trong khoang mũi của Văn Dã. Bên khóe miệng vừa hôn vào của cậu vương lại chút nước, ánh lên tia sáng như muốn cho người khác thấy — miệng nhỏ, như muốn mời người khác vào ăn.
Lưng Văn Dã đối ngược bầu trời đêm, dựa vào lan can ngắm cậu chằm chằm, thấp giọng hỏi: "Sao vậy?"
Giọng nói phát ra từ cổ họng của hắn có chút khàn, sàn sạt, như cọ vào trái tim của Vân Nhạc.
Vân Nhạc lắc đầu, nói: "Chúng ta đã đủ tuổi rồi."
"Hả?"
Cậu chủ động hôn lên phần hầu kết đang chuyển động của Văn Dã, nói:
"Năm mới đã đến rồi, chúng ta không phải đã mười tám tuổi rồi sao?"
Còn có thể tính như vậy à?
Đương nhiên có thể chứ.
Môi hôn ngọt ngào giờ đây tựa hồ cũng trở nên khác biệt, Văn Dã ôm lấy cậu, như thể muốn đem cậu vùi chặt vào tim, hai thân thể trẻ trung dính chặt vào nhau cùng kích động đến run rẩy. Không phải là chưa từng nghĩ tới, mỗi ngày đều ngủ chung trên một chiếc giường, nằm cạnh nhau cùng một chỗ, lúc nào cũng có nghĩ đến cả. Ban công gió thổi mát rượi, họ cùng nhau trốn vào tầng gác mái cao nhất, nơi này vừa hẹp lại vừa nhỏ.
Trên đầu là một chiếc giếng trời được mở hé ra, tràn ngập những tia sáng từ mặt trăng không biết lẻn vào từ lúc nào. Chất lỏng nhơm nhớp còn dính lại nơi hai khoang miệng giao hòa, quần áo dán chặt vào nhau, phát ra âm thanh ma sát thật nhỏ của vải vóc, "Um…"
Văn Dã gục đầu trên cổ Vân Nhạc, gặm nhắm xương quai xanh của cậu, mặc cho cậu phát ra từng tiếng rên rỉ khe khẽ. Hai tay hắn chậm rãi tiến vào bên trong áo len của cậu, xoa nắn phần eo nóng bỏng. Máu huyết dâng trào ngay bên dưới lớp da mỏng manh, khiến cậu không che giấu nổi sự kích động. Vân Nhạc ngẩng đầu lên, giúp hắn thuận tiện hơn muốn làm gì thì làm.
Làn hơi cậu thở ra mờ ảo như ẩn như hiện dưới ánh sáng chiếu vào từ giếng trời, lại dinh dính ẩm ướt như có sự sống, cứ bồng bềnh trôi nổi lơ lửng trên gác mái, chạy vào trong màng tai của cả hai.
Cứ như một bộ phim không thể xác minh rõ nội dung, lại ẩn hàm sắc tình nhục dục hơi hướng rất điện ảnh. Hai thiếu niên bên trong một góc tối tăm quấn chặt lấy nhau, không cấm luật nào cứ thế mà cọ vào hạ thể đang trương lên của đối phương. Từng tiếng thở dốc cứ thế bắt đầu quấy phá không gian yên tĩnh, gõ mạnh vào hai trái tim đang rung động, miệng lưỡi dây dưa ngày càng mãnh liệt.
Tính khí chưa từng được ai đụng chạm lúc này nóng bỏng như muốn phá tan nơi giam cầm, quần lót sớm đã ẩm ướt, thẩm thấu ra cả ngoài quần, dính vào người đối phương.
Đột nhiên, Văn Dã cảm thấy sức nặng nơi lồng ngực biến mất. Hắn dựa vào tường, nhìn xuyên qua ánh trăng thấy Vân Nhạc đang quỳ trên mặt đất. Trong tay cậu đang nâng tính khí căng cứng của hắn, đưa gần mặt mà chà xát. Trên đỉnh tính khí đã tiết ra dịch nhầy, rất dính dớp. Vân Nhạc nắm lấy cả phần quy đầu thật to, ngửa đầu nhìn hắn, cảm thán:
"Đại Bảo Bảo… Thật to quá."
Văn Dã mặt đột nhiên đỏ bừng, "Nhạc Nhạc… Mau đứng dậy…"
Vân Nhạc lắc đầu: "Tôi sẽ làm, tôi đã học qua rồi." Văn Dã chớp mắt liên hồi, muốn hỏi cậu rốt cuộc là đã học được cái gì. Một giây sau liền thấy cậu lè lưỡi, liếm hết dịch thể chảy ra của hắn. Văn Dã sững cả người, ánh mắt tối sầm không rõ, hai chân rắn rung động kịch liệt, để tùy ý Vân Nhạc cứ vậy ngây ngô mà nhả ra ngậm vào. Khoang miệng ấm áp chặt chẽ bao vây dương v*t đang căng cứng, từ quy đầu cho đến tận gốc rễ, từ đầu môi sâu tận vào trong cuống họng.
Nước bọt cùng dịch thể giao hòa, toàn bộ hỗn hợp trên tràn ngập khoang miệng cậu, đầu lưỡi cậu quấy phá thứ kia của hắn. Vân Nhạc thỉnh thoảng lại giương mắt lên, như dò hỏi hắn có khoái cảm hay không. Cậu không thuần thục lắm, chỉ sợ Văn Dã chưa thấy đủ. Những ngón tay của hắn xuyên vào tóc cậu, nhịp thở trầm thấp quyến rũ lại một lần nữa rót vào tai Vân Nhạc. Cậu ngứa ngáy, cả người đều rất ngứa. Bàn tay vẫn nhàn rỗi liền tiến vào bên trong quần lót của chính mình, nắm lấy tính khí đang trương phồng, lắng nghe âm thanh phát ra từ Văn Dã, di chuyển bàn tay tuốt từ trên xuống dưới. Cậu chưa bao giờ làm ra loại sự tình này, nhưng hiện tại không thể nhịn được. Từng tiếng thở dốc thoải mái kia như quấn lấy quanh người cậu, chạm vào từng tấc da thịt của cậu. dương v*t trong miệng kịch liệt di chuyển, nóng rực như muốn bạo khai tại khoang miệng của cậu. Vân Nhạc quỳ thấp xuống, chậm rãi vuốt ve hai viên bi nằm giữa hai chân Văn Dã, như hai chiếc túi nặng trình trịch. Mỗi lúc miệng lưỡi thâm nhập sâu hơn, chóp mũi liền rơi vào một vùng rừng cây rậm rạp, nóng bỏng và ẩm ướt. Như thể luồng khí ấm nồng phảng phấc từ gốc rễ xấu hổ chui vào toàn thân thể, kích thích từng lỗ chân lông của Văn Dã, hưng phấn kêu gào. Văn Dã rên lên, muốn đẩy Vân Nhạc ra, nhưng cậu lại không hề nhúc nhích, chỉ là theo nhịp thở hổn hển tuốt lấy hạ thể của chính mình, "Um…" Trong nháy mắt, dòng nước di chuyển từ gốc lên tới đỉnh, một luồng tinh dịch tanh nóng toàn bộ phun vào miệng cậu. Vân Nhạc lười biếng hạ eo, ánh mắt sau khi phóng thích dại cả ra, trong tay cũng tràn đầy chất lỏng màu trắng, thuận theo đầu ngón tay mà chảy ra mặt đất.
Văn Dã vội vàng quỳ xuống đất, muốn cậu mở miệng phun thứ kia ra, nhưng cậu lại "Ừng ực" mà nuốt hết vào bụng. Sau đó còn liếm liếm khóe miệng, nghiêm túc đánh giá: "Rất ngọt."
"Thật vậy sao?" Lỗ tai Văn Dã đỏ cả lên, muốn che giấu mà nâng tay cậu lên, từng chút từng chút một mà liếm sạch sẽ tinh dịch dính trên tay. Hắn cũng nuốt vào trong bụng, cười nói: "Quả nhiên, của Nhạc Nhạc cũng ngọt ngào."
Hai giờ sáng, mọi người trong nhà đều đã chìm vào giấc ngủ. Hai người rón ra rón rén leo lên lầu, chen nhau trong phòng tắm rửa mặt rửa tay. Phía trong giương động tác làm cùng lúc với nhau, giơ bàn chải đánh răng từ trên xuống dưới. Vân Nhạc cười ngốc nghếch, như là việc đánh răng cùng lúc với Văn Dã, đều là một sự kiện rất thể cao hứng vậy. Ở đầu giường là quyển truyện cổ tích ngày hôm qua chưa đọc.
Cậu mặc áo ngủ vào, dựa vào lồng ngực của Văn Dã, nhìn hắn mở ra một trang mới, tiếp tục kể câu chuyện cổ tích ngày hôm qua chưa xong, "Người lùn mũi dài giật thốt cả người, vội vã đem con ngỗng bị nhốt đặt xuống mặt đất. Con ngỗng này chỉ dùng đôi mắt mỹ lệ mà thông tuệ nhìn hắn, thở dài một hơi."
"Con ngỗng biết nói sao?" Vân Nhạc nhìn vào trang sách, như một đứa trẻ mà đưa ra nghi vấn.
Văn Dã kiên nhẫn trả lời: "Bởi vì nàng bị người ta phù phép mà thôi."
Vân Nhạc hỏi tiếp: "Trên thế giới có ma thuật thật sao?"
Văn Dã hôn lên trán cậu một cái, đáp: "Đương nhiên là có."
"Thật vậy sao?" Vân Nhạc ngửa đầu hỏi hắn: "Học được ở nơi nào vậy?"
Văn Dã bị cậu chọc phát cười, hỏi: "Em muốn học sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!