Vân Nhạc không biết diễn tả đoạn thời gian cậu tạm trú ở nước ngoài này ra sao. Cậu cùng Văn Dã ngủ chung một phòng, với những câu chuyện cổ tích trước giờ đi ngủ. Mỗi ngày cùng lúc rời giường, cùng nhau xuống lầu ăn điểm tâm, giúp đỡ ông bà rửa chén đũa. Thời gian rãnh rỗi bọn họ sẽ cùng chui vào ổ mà chơi game. Bà nội Vương Quế Trân rất khoái dắt bọn họ đi mua sắm dạo phố, bà ngoại Tạ Thư Cầm lại thích đưa hai người đi thưởng thức các buổi triển lãm.
Trong mấy ngày ngắn ngủi này, Văn Dã dẫn cậu đi đến những rạp chiếu bóng nổi tiếng để xem phim, cùng nhau đi đến những quảng trường vắng người cho chim bồ câu ăn, lại còn dắt cậu đi cưỡi khinh khí cầu để được ngắm toàn bộ ngóc ngách của thành phố. Sau khi đi du ngoạn đã mệt, họ cùng an vị cạnh bờ sông trên băng ghế dài xem mặt trời lặn, nhìn những cánh buồm trắng phiêu diêu ở phía xa. Chúng cứ như tiến thẳng đến chân trời xanh biên biếc, như một bức tranh sơn dầu rải rắc bụi vàng, vừa yên tĩnh vừa hùng vỹ. Vân Nhạc như thể đang đứng trên mây, cả người đều nhẹ bẫng, mọi thứ đều rất siêu thực. Tuy nhiên người bên cạnh mình lại ấm áp, còn có thể nói có thể cười, lại có thể ôm cậu, ôm đến chân thực.
Tối nay là giao thừa, sau khi ăn xong bữa sáng, Vân Nhạc giúp đỡ bà nội Vương Quế Trân dọn dẹp nhà bếp. Cậu mặc quần áo mới, áo len nhạt màu cùng với quần màu trắng, cạnh bên cửa sổ với ánh nắng đang chiếu vào từ bên ngoài, nghiêm túc đứng rửa chén. Quần áo là do bà nội Vương Quế Trân mua cho, mua nhiều đến chất thành núi nhỏ. Nội rất thương cháu của bà, thành ra cũng thương luôn cả Vân Nhạc, dù gì cũng là người mà cháu trai mình yêu mà, bà thân là trưởng bối còn muốn chọn qua lựa lại sao?
Mà bà cũng có thể kén chọn sao? Bà nội chưa bao giờ xen vào cuộc sống sinh hoạt của con cháu cả, bà tin tưởng vào mắt chọn người của Văn Dã. Nếu Vân Nhạc là một người không tốt, cháu trai của bà nhất định sẽ không để vào mắt.
Đã vậy thì còn đòi hỏi cái gì nữa chứ? Muốn tìm một đứa cháu dâu thập toàn thập mỹ sao? Tào lao, Vương Quế Trân bà sống gần cả đời người, cũng chưa đạt được tới ngưỡng thập toàn thập mỹ, tại sao lại bắt người khác như vậy được?
"Con đi ra ngoài đi để nội lo, đã mặc đồ đẹp rồi thì đừng để bị dơ nữa." Tay Vân Nhạc vẫn còn ướt nhẹp nước, liền bị bà nội Vương Quế Trần đẩy ra khỏi nhà bếp. Cậu ngơ ngác hướng cửa nhìn một chút, hồi sau mới thu hồi ánh mắt, đi đến phòng vệ sinh của tầng một lau tay cho khô ráo. Sau đó cậu bước ra phòng khách, ông ngoại Lan Dư Thành đang ngồi tại phòng khách viết câu đối Tết. Chữ viết cứ như rồng bay phượng múa, khí thế ngất trời.
Ông ngoại trong giới viết thư pháp cũng là một người có tên tuổi, tác phẩm được đưa đi triển lãm cũng không phải chuyện gì to tát. Những ngày qua Vân Nhạc đã rất quen thuộc với ông bà ngoại, nên cũng chủ động bước đến xem. Nội dung của câu đối cũng thông dụng có thể thấy ở khắp nơi trên đất Trung Hoa, rất dễ hiểu, ngụ ý cát tường như ý, phú quý bình an. Lan Dư Thành thu bút, ông hỏi: "Thấy ông ngoại viết như thế nào?"
Vân Nhạc thành thật trả lời: "Như mua ở ngoài vậy ạ."
"Ha ha ha." Ông ngoại Lan Dư Thành cao hứng, đây đúng là lời đánh giá cao nhất có thể, ông liền vẫy tay, "Được, con cầm lấy đem dán lên đi. Hồ dán con đã chuẩn bị xong chưa?"
Ông nội Văn Quốc Cường ngồi chồm hổm ở cửa bưng cái chậu nhỏ dùng sức quấy đều, nói: "Vẫn tốt vẫn tốt."
"Con mang đến cho ông nội đi nào." Lan Dư Thành gom bút lại, ông đưa hoành phi cho Vân Nhạc, và cùng cậu đi ra cửa chuẩn bị dán câu đối. Dán câu đối thật ra là việc không khó, nhưng nếu chỉ cần không chú ý là có thể dán lệch ngay. Hai vị ông nội ông ngoại đều đã có tuổi, không thích hợp với việc trèo cao, thành ra Vân Nhạc liền đảm nhiệm trèo lên trên băng ghế, nghe theo chỉ dẫn mà dán. Sang bên trái một chút, lại di chuyển qua phải một tẹo. Ôi chao!
Đừng nhúc nhích đừng chuyển động, vừa vặn rồi, đúng đúng đúng. Đúng chỗ đó rồi. Nhìn xem kìa, đã thẳng lắm rồi phải không?
Văn Nhạc ngoan ngoãn trèo xuống khỏi băng ghế, lại nhìn ra phía cửa một chút. Ông nội Văn Quốc Cường để ý thấy động tác của cậu, liền cười hỏi: "Con làm sao vậy?"
Vân Nhạc đáp lời: "Văn Dã còn chưa trở về ạ."
Ông nội Văn Quốc Cường vỗ vai ông ngoại Lan Dư Thành, nói chua: "Mấy đứa trẻ thiệt là không giống bọn mình, mới tách nhau ra có nửa ngày, đã đến mức hồn bay phách lạc rồi."
"Ha ha ha ha." Ông ngoại Lan Dư Thành vừa cười vửa đẩy Vân Nhạc vào trong. "Ông ngoại nói nè, tiểu Nhạc nhìn thất thỉu mất hồn như vầy, thì ra là nhớ cháu đích tôn của ông sao?" Ông ngoại từ trước đến nay cũng đều gọi Văn Dã là cháu đích tôn, không phân cháu nội cháu ngoại, đều là cháu con của mình sinh ra, còn phân biệt nội với chẳng ngoại cái gì?
Bận rộn cả buổi sáng, trong nhà dọn dẹp đã sạch sẽ cả rồi. Cửa kính, thủy tinh trong nhà ngày hôm qua đều đã lau sạch sành sang, lúc này sáng loáng cả. Khoảng ba, bốn giờ chiều, mọi người bắt đầu nấu bữa ăn tất niên. Vân Nhạc cũng vào bếp, một bên phụ bà nội bà ngoại nhặt rau rửa củ, một bên lắng tai nghe động tĩnh ngoài cửa. Văn Dã từ sáng sớm đã ra ngoài, không biết đi làm công chuyện gì.
Đang nghĩ ngợi thì "Ding ling ding ling", tiếng chuông cửa truyền đến, Vân Nhạc lập tức ngẩng đầu lên, con ngươi đang bình thản bỗng dưng xuất hiện một vệt sắc thái. Cậu chạy mấy bước ra sân, hướng Văn Dã đang ngồi trên xe đạp mà mở cửa. Văn Dã chưa vội nói, lấy tay xoa nhẹ mái tóc của Vân Nhạc: "Nhớ tôi sao?"
Vân Nhạc gật đầu lia lịa, trên tay vẫn cầm một bắp cải thìa chưa được rửa sạch. Cậu như con rối mà làm cả buổi hôm nay, lúc này rốt cuộc mới nở ra một nụ cười tươi rói, nói: "Bà nội nói muốn làm hoành thánh."
Văn Dã đẩy xe vào cửa, liếc nhìn thời gian nói: "Giờ chuẩn bị gói rồi sao? Ôi, câu đối Tết cũng đã được dán lên hết rồi?"
Vân Nhạc đáp: "Là ông ngoại chỉ huy cho tôi dán." Còn tự hào mà khoe: "Ông ngoại khen tôi dán chuẩn lắm."
Văn Dã cười khích lệ cậu, nắm lấy ngón tay út đang ướt nhẹp của cậu cùng đi vào nhà, bắt đầu cho buổi chiều bận túi bụi. Đến thời điểm chân chính nấu ăn, bà nội Vương Quế Trân tháo lui về vị trí số hai, thông thường ông nội Văn Quốc Cường sẽ là bếp trưởng, nhưng lần này, hai đứa cháu lại cướp vị trí đầu tàu, nấu đầy một bàn tiệc đêm giao thừa, mọi thứ đều gần như được làm ra bởi Văn Dã cùng Vân Nhạc. Bà nội Vương Quế Trân tự hào quay video, không lâu sau đã truyền khắp nơi bạn bè gần xa.
Trên video khoe rằng cháu của tôi có lợi hại không cơ chứ? Bạn trai của nó cũng rất lợi hại có phải không?
Bà ngoại Tạ Thư Cầm ngồi trên bàn ăn chuẩn bị mì, cũng bị bà nội chọc đến cười ra tiếng, kéo bà nội ngồi xuống cùng nặn hoành thánh, mỗi mười mấy viên lại bỏ vào một đồng tiền xu, để ai cũng có thể ăn trúng được, năm sau đều có nhiều phúc khí tài lộc.
Sau cả buổi bận rộn chuẩn bị, rốt cuộc những viên hoành thánh to bự da mỏng bụng to cũng được đặt trên thớt chờ thời khắc vào nồi. Khăn Quàng Cổ cũng được mặc quần áo mới, bà nội Vương Quế Trân lúc đi dạo phố đã thuận tiện mua cho nó. Nhưng nó là một chú mèo hoang nhỏ, xưa nay chưa từng mặc qua quần áo, thành ra bước đi không được thoải mái, cứ vướng víu khó chịu. Con mèo bị bộ quần áo làm sợ đến run rẩy, ngã ra mặt đất mà cọ. Cả nhà mọi người vây lại quanh bàn ăn bị nó chọc cười đến nghiêng ngả.
Vân Nhạc cười đặc biệt vui vẻ, trên mặt còn dính bột mì, lộ ra hàm răng trắng noãn, không còn nhìn thấy đôi mắt đâu. Văn Dã nhẹ nhàng giúp cậu lau bột đi, khuôn mặt cười của cậu thời điểm này phảng phất sự giống nhau đến kỳ lạ với tấm ảnh cũ kia. Đúng là như vậy, đây mới chính là bộ dáng nguyên bản của cậu ấy.
"Sau khi ăn tiệc tất niên xong, tôi sẽ dẫn cậu đến chỗ này." Văn Dã nói.
Vân Nhạc nghiêng đầu sang, cũng không hỏi sẽ đi đâu, chỉ đáp một tiếng: "Được."
"Ding dong", chuông cửa vang lên thật đúng thời điểm. Ông nội Văn Quốc Cường cũng vừa mới nấu xong một tô soup, vội vã đặt lên bàn mà chạy ra mở cửa, vừa nói: "Trở về rồi, về tới rồi!" Cửa vừa mở ra, mọi người đều ngây ngẩn hết cả. Người mới đến mặt áo khoác lông chồn rất quý phái, đôi môi được đánh son hồng rất tươi tắn, giày cao gót tám phân phát ra âm thanh "Cạch cạch" trên nền nhà vang vọng. Văn Hòa Vũ, người đàn ông giàu có bậc nhất ở thành phố Thụy Hải, theo sau dì cầm lỉnh kỉnh đồ đạc.
Vân Nhạc nhìn người phụ nữ cả buổi, cảm thấy có chút quen mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!