Chương 21: (Vô Đề)

Văn Dã nhận lấy ly nước, nuốt mấy viên thuốc kia xuống, người vẫn quấn chăn ngồi trên ghế sofa, nhảy mũi liền hai cái. Khăn Quàng Cổ nãy giờ vẫn nằm dài dưới chân hắn, lim dim mắt ngủ. Mèo nhỏ nghe thấy động tĩnh liền giật cả mình mà nhảy lùi về sau mấy bước. Văn Dã đầu mũi đã đỏ cả lên, quay sang hướng mèo nhỏ mà vẫy vẫy tay. Khăn Quàng Cổ chần chừ hồi lâu, không cảm thấy nguy hiểm mới lập tức nhảy vào trong lồng ngực của hắn, "Meo meo" kêu lên mấy tiếng.

"Đát" một tiếng, từ phòng bếp truyền đến âm thanh nồi cơm điện đã nấu chín. Không gian tràn ngập một mùi thơm của gạo. Hình như là cháo trắng nấu với hột vịt bách thảo (1) cùng thịt nạc. Văn Dã nghe được thanh âm Vân Nhạc lấy ra chén đũa đặt trên bàn ăn, không tự chủ được mà lấy ngón tay chọt chọt vào trán của Khăn Quàng Cổ. Hắn nâng nó lên cao, nghịch cái đầu nho nhỏ đầy lông của nó.

"Thịch, thịch, thịch". Tim của hắn đập có trật tự vững vàng, chẳng đập nhanh liên hồi như vừa nãy. Hắn suy nghĩ một lúc, rồi lại đưa Khăn Quàng Cổ ra xa, sau đó thở dài một tiếng, đem đầu của Khăn Quàng Cổ cụng vào trán của mình. "Đùng" một tiếng, Khăn Quàng Cổ dường như không thấy đường, con ngươi lanh lợi trừng một phát rồi khua khua đôi chân trong khoảng không.

Kỳ quái, loại cảm giác mới vừa nãy rõ ràng là…

Văn Dã vội vàng dừng lại, nhìn chằm chằm vào cái đầu nhỏ của Khăn Quàng Cổ lần nữa, rồi lại đem nó dán vào trán của mình. Nhưng rồi vẫn chưa hết, hắn trước sau trái phải đều thử phản ứng một lần, như đang cố tìm kiếm tín hiệu phát xạ. Khăn Quàng Cổ bị làm phiền bởi con sen ngu ngốc kia, từ trong tâm phát ra phẫn nộ. Chú mèo nhỏ liền quào phần đệm thịt dưới chân một phát trên mặt chủ nhân, cả người giãy dụa thoát ra, sau đó lẩn đi mất.

Văn Dã rốt cuộc vén mền lên, hướng về phía Khăn Quàng Cổ "Hừ" lên một tiếng, rồi bước đến phòng ăn.

Vân Nhạc đang chuẩn bị bữa tối. Nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh vẫn như cũ, nhưng tay nghề nấu nướng của cậu đã bắt đầu khá lên. Nhà bếp đã không còn như một bản mẫu không vương hạt bụi nữa, mà càng ngày càng có nhiều vết tích con người, khiến nơi đây giờ tràn ngập sinh khí. Ý định ban đầu của Văn Dã khi chọn căn hộ này chính là do nó nhỏ nhắn, chỉ có một mình mà sống ở nơi quá rộng lớn cũng sẽ cảm thấy sợ sệt, cô quạnh cùng đơn côi.

Cảm giác này thường tình sẽ ít xuất hiện, nhưng khi đến tối trời yên hơi lặng tiếng, ma quỷ sẽ len lén chui ra mà cười nhạo hắn là kẻ đáng thương không có ba mẹ quan tâm bầu bạn. Văn Dã phần lớn thời gian đều rất kiên cường, mạnh mẽ đủ cho ba mẹ cảm thấy tự hào về mình, và bạn bè bằng hữu đều đối với hắn mà hết lòng tin cậy. Nhưng đôi khi không ai biết rằng hắn cũng có một mặt rất yếu đuối, không phải là tường thành không thể xuyên thủng.

"Đã thấy đỡ chút nào chưa?" Vân Nhạc nghe được tiếng bước chân liền quay đầu lại hỏi.

"Đỡ hơn nhiều rồi." Văn Dã nói tiếng cảm ơn, rồi ngồi xuống cạnh bàn ăn. Nhiệt độ trong phòng rất cao, nhưng nhờ vậy mà hắn không cảm thấy lạnh. Vân Nhạc bưng thức ăn đặt lên bàn, xong liền giơ tay lên chạm vào trán hắn, nói: "Cậu đã đo lại nhiệt độ cơ thể chưa?"

Văn Dã chợt giật mình, ánh mắt dừng lại trên đôi tay của Vân Nhạc. Đôi cánh tay kia rõ ràng không thể thuộc về một cậu thiếu niên mười bảy tuổi được. Chúng quá thô ráp, ngoài lớp da bị nứt nẻ kia, còn có vô vàn những vết sẹo.

"Có đau không?" Văn Dã đột nhiên hỏi.

"Hả?" Vân Nhạc đang đưa chén cháo cho hắn, không hiểu hắn muốn hỏi cái gì.

Văn Dã đáp: "Tay của cậu."

Vân Nhạc lướt xuống tay mình, ngồi đối diện hắn mà nói: "Tôi quen rồi. Mùa đông đến luôn bị như vầy. Chỉ ngứa thôi chứ không đau."

Văn Dã hỏi: "Nếu ngứa ngáy quá như vậy, cậu sẽ không gãi sao?"

Vân Nhạc trả lời: "Sẽ không gãi."

"Nhịn được sao?"

"Ừm."

Văn Dã cười khen: "Thật là lợi hại đó."

Tay Vân Nhạc đang cầm đũa bỗng giật giật. Văn Dã lại hỏi tiếp: "Còn những vết thương kia là bị gì? Mấy vết sẹo nhỏ đó, là bị phỏng sao?"

"Ừm." Vân Nhạc đáp: "Khi còn nhỏ tôi chưa biết nấu ăn. Dầu sôi bắn lên trên tay, không tránh được." Nói xong liền cuối đầu rũ mắt xuống.

Văn Dã nói: "Lúc còn nhỏ sao? Cậu học nấu ăn hồi lúc mấy tuổi?"

Vân Nhạc trả lời: "Bảy tuổi."

"Bảy tuổi?" Văn Dã kinh hãi: "Thiệt là cừ khôi đó."

Hả? Vân Nhạc lập tức ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen lay láy bỗng vụt lên tia lấp lánh, mang theo sự vui sướng rất rõ ràng. Cậu rất thích nghe Văn Dã khen ngợi mình, liền chủ động nói tiếp: "Khi tôi bảy tuổi cũng đã biết tự giặt quần áo, tôi còn giặt luôn đồ của người lớn nữa. Nước thật sự rất lạnh, nhưng tôi cũng không sợ."

"Ngốc quá…" Văn Dã cảm nhận được sự biến chuyển tâm tình của cậu, thấy cậu đang cố gắng thể hiện bản thân, liền cười một cái rồi nói: "Từ nay về sau có giặt đồ thì hãy lấy nước ấm mà xài."

Kỳ nghỉ lễ kết thúc, kỳ thi học kỳ cũng đã cận kề đến. Trần Dương vẫn như trước vì thức suốt đêm chơi game mà vành mắt thâm quần. Tên này thành tích học tập không cao cũng không thấp, không phải học sinh xuất sắc, cũng không phải đội sổ trong lớp. Chỉ cần không quậy phá ngỗ nghịch quá, ba mẹ nó cũng không nề hà nhiều. Phùng Đường thì không giống như vậy. Trở lại lớp học sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, nó đã bắt đầu sốt ruột ôn tập học hành.

Ba mẹ nó rất nghiêm khắc và cực kỳ quan tâm đến thành tích học tập. "Dưới áp lực khủng khiếp của ba mẹ tao, nhất định sẽ không để tao trở thành một thiếu niên ngỗ nghịch. Thiệt sự là quá khốn khổ."

Trần Dương liên tục ngáp mấy cái vừa nói: "Ba mẹ mày ít nhất còn quan tâm đến mày. Ba mẹ tao thì không thèm để ý luôn. Có thích học hành hay không không quan trọng, miễn là điểm thi không tệ quá, họ cũng không thèm đánh mắng tao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!