Ngày hôm sau, Vân Nhạc đã nấu xong bữa trưa, chờ đợi Văn Dã cùng ăn cơm chung. Vân Nhạc không để tâm đến sự việc của ngày hôm qua, lại càng không hiểu tại sao mình càng an ủi, mặt Văn Dã càng đỏ hết cả lên.
Năm phút sau, Văn Dã lò dò đến phòng ăn, vẫn còn vẻ lúng ta lúng túng. Hắn trộm nhìn Văn Dã đang ngồi ăn trong yên lặng vài lần, mới cảm thấy nhẹ nhõm được đôi chút. Mặc dù biết Vân Nhạc sẽ không châm chọc mình, nhưng dù gì cũng đã là học sinh cấp ba 17 tuổi, bị bắt gặp mặc quần chip nhân vật hoạt hình như vậy ít nhiều cũng khiến hắn cảm thấy ngượng ngùng. Rốt cuộc cũng tại vì mẹ hắn lúc nào cũng thích mua cả đống quần áo các kiểu, lần nào đem về cũng là một bọc bự.
Có không ít những món đều là họa tiết dành cho học sinh tiểu học. Như kiểu dù cho hắn có cao to đến đâu, trưởng thành đến mấy thì với mẹ, hắn vẫn chỉ là một đứa con nít mà thôi. Văn Dã cố sức nhặt nhạnh trong đống quần áo mẹ mua, rốt cuộc cũng chỉ có quần lót là có thể mặc được. Dù sao thì quần lót của mình rõ ràng là thứ khó ai nhìn thấy được, thế nhưng… Đúng là trên đời không có bức tường nào mà gió không chui lọt (1), kể cả quần lót là thứ ẩn sâu bên trong cũng không thoát nổi!
Lại nói đến quần áo, bữa giờ trời đã trở lạnh, Văn Dã nghĩ bụng muốn mang cho Vân Nhạc vài bộ quần áo chống lạnh. Cậu ta lúc nào trên người cũng chỉ có quần áo mỏng manh đơn bạc, da trên tay vài nơi đã có phần khô nẻ vì lạnh. Nhưng quần áo của Văn Dã toàn là đồ hiệu mắc tiền, tại một môi trường như trung học Thụy Hải, nếu khoác những bộ quần áo đó lên người Vân Nhạc, không những không giúp được cậu, còn mang lại cho cậu những rắc rối và chỉ trích không đáng có.
Ngoài ra nếu cứ như vậy mà đưa cho cậu, hẳn nhiên cậu sẽ từ chối không nhận.
Trong dĩa món trứng chiên đã hết từ lúc nào, Văn Dã lại vẫn tiếp tục cầm nĩa đâm vào chiếc dĩa đã trống không, nghĩ ngợi đến xuất thần.
Vân Nhạc thả đũa trên tay xuống, phát hiện khuôn mặt Văn Dã vẫn còn nhiều tâm sự. Chẳng lẽ vẫn còn xấu hổ vì sự việc lộ quần lót kia sao?
Cậu suy nghĩ một chút, vội đứng dậy và nói, "Cậu có thể sang phòng của tôi không?"
"Hả?" Văn Dã gật gật đầu và theo sau cậu.
Căn phòng của Vân Nhạc khá trống trải và sạch sẽ, chẳng có gì ngoài một ít hành lý, thành ra không giống như có người đang cư trú. Quần áo của cậu vẫn còn để trong túi xách, đa phần là quần áo đã được giặt sạch dùng để thay đổi. Vân Nhạc mở túi hành lý, lấy ra hai món đồ được gấp gọn ghẽ và lật mặt chúng lại. Màu trắng… là quần lót sao?
Văn Dã đứng ở cạnh bên, mí mắt đột nhiên giựt lên vài phát. Hắn định mở miệng ra ngăn cản nhưng Vân Nhạc lại không cho hắn cơ hội để lên tiếng. Cậu giũ giũ món đồ bằng vải cotton trên tay, nghiêm túc nói: "Đây là chú Mèo Đen Cảnh Sát (2)."
Lại lấy ra một chiếc quần lót khác: "Đây là Heo con Peppa (3)."
Lại lấy ra thêm một chiếc nữa: "Đây là Shuke và Beta (4)."
"Được, được rồi." Văn Dã vội vàng ngăn lại, phòng ngừa việc Vân Nhạc sẽ đem hết đống quần lót ra giới thiệu. Hắn dở khóc dở cười nói: "Không nên tùy tiện đem quần lót của mình ra khoe với người khác nha."
Vân Nhạc nhìn thẳng vào mắt của hắn mà nói: "Nhưng cậu biểu hiện rất khác."
Khác làm sao thì cậu cũng không rõ, cậu chỉ không muốn Văn Dã vì chuyện như vậy mà không vui. Cậu nói thêm: "Tôi cũng mặc quần lót có in hình nhân vật hoạt hình, thật sự không phải là chuyện gì đáng xấu hổ."
Văn Dã đã hiểu ra tâm ý của cậu, nhìn cậu cố gắng làm hắn vui lên, liền cười nói: "Tôi không hề để ý đến vấn đề mặc quần lót có nhân vật hoạt hình đâu, mà là đang nghĩ đến chuyện khác. Cậu mong chóng xếp lại đồ đạc đi, chúng ta cùng nhau ra ngoài nào. Tôi muốn đi mua một chút đồ dùng."
Vân Nhạc rốt cuộc cũng nhìn thấy lại được gương mặt tươi cười của hắn, liền gật đầu, nhanh chóng đem quần áo xếp gọn lại, cùng Văn Dã đi xuống lầu.
Đường Thụy Khi mới mở một nhà sách với thiết kế avant
-garde (5), đầy đủ các loại sách vở. Ở tầng trệt có bán các loại game giả lập (6). Tầng hai nằm ở độ cao mấy chục mét, có cầu thang xoắn ốc dẫn lên. Trên này có hàng đống sách vở với đủ loại mẫu mã đảm bảo thị hiếu người mua. Văn Dã chủ yếu đến đây để mua một vài đĩa game phiên bản giới hạn. Khi hắn và Vân Nhạc đến nơi, đã có một hàng dài bốn đến năm mét người chờ đợi ở trước cửa quầy.
"Cũng may đây chỉ là một game không quá hot, chứ nếu được yêu thích hơn nữa, có lẽ chúng ta phải xếp hàng đến tận nửa đêm." Văn Dã nhìn đồng hồ và nói với Vân Nhạc: "Chắc phải mất khoảng hai mươi phút. Sau đó chúng ta vào nhà sách dạo một lát, ở đây có rất nhiều đầu sách, cậu xem thử có cần gì hay không."
Vân Nhạc đáp một tiếng, đứng cạnh bên hắn chờ đợi hàng người rồng rắn rút ngắn dần, chỉ còn lại vài người. Vừa lúc di động của Văn Dã vang lên, nhìn qua cuộc gọi, thì ra là Ông chủ nhỏ họ Hàn – Hàn Thần. Chỉ mấy ngày không gặp mà giọng của Hàn tiểu lão bản đã càng ngày càng thiếu sức sống, nhiều tiếng la mắng vang lên ở đầu dây bên kia, rõ ràng là đang than phiền chuyện gì đó.
Văn Dã dời điện thoại đi một chút, lấy từ trong bóp một số tiền ra đưa cho Vân Nhạc rồi nói với cậu: "Cậu ở đây xếp hàng mua giúp tôi. Tôi sẽ quay lại tìm cậu sau."
"Ừm." Vân Nhạc nhẹ gật đầu, nhìn hắn đi tới một góc yên tĩnh phía bên đường, vừa nói vừa cười vui vẻ. Văn Dã thật sự rất hay cười, không phải giả tạo dối trá, cũng không hề quá nhiệt tình, chỉ như hắn luôn tràn đầy niềm tin và yêu thích với cuộc sống. Mọi thứ dù nhỏ nhặt đến mấy cũng đáng cho hắn khám phá và theo đuổi, đáng để cho hắn thoải mái nở nụ cười. Vào lúc này đây, khi ánh nắng vừa đủ không quá gắt, những bóng lá đan xen và lấm tấm trải đều trên người hắn.
Kể cả luồng khí bao xung quanh cũng chịu ảnh hưởng từ hắn mà trở nên ấm áp. Những chiếc lá úa vàng bị cơn gió nhẹ thổi bay cũng trở nên đầy màu sắc. Trong khoảnh khắc ấy, Vân Nhạc phảng phất không còn cảm giác được mùa đông lạnh lẽo, mà dường như đang nghênh đón mùa hè đầy kinh hỉ, nóng bỏng và đầy niềm vui tươi.
"A? Thật sự không còn à? Biết trước như vậy tôi đã đứng lì ở đây không đi nhà sách rồi!" Một nam sinh rống to. Có thật sự là ông không còn bộ nào không? Này cũng chỉ là một game hãng nhỏ thôi mà! Sao có thể bán hết nhanh vậy chứ? Thật là không khoa học chút nào!"
Vân Nhạc nghe âm thanh ồn ào nhốn nháo của đám người phía trước liền quay đầu nhìn sang. Trước mặt cậu là bốn năm người vây đằng trước quầy hàng than vãn và la ó thảm thiết. Anh chủ quầy hàng đeo trên người băng rôn quảng cáo (6), cười trừ giải thích: "Vừa nãy có người đã mua hẳn một lúc 20 đĩa mất rồi."
"Không phải thông báo là mỗi người giới hạn chỉ được mua một bộ sao? Cái kẻ kia rõ ràng là quân đầu cơ tích trữ!"
Dẫu cho thật sự là mua đi bán lại, thì anh chủ quầy vẫn không thể không bán: "Nhưng hắn ta thật sự có đưa ra hai mươi chứng minh thư, tôi, tôi cũng không thể nào từ chối được nha!"
"Chuyện này sao có thể xảy ra chứ? Rốt cuộc là tên khốn nào mà thất đức như vậy, đồ gian thương!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!