Sau vài ngày diễn tập liên tục, đến ngày 28, dạ hội rốt cuộc được bắt đầu vào lúc 4 giờ và kết thúc vào lúc 6 giờ, cũng không đến nỗi quá muộn. Vẫn là khá an toàn đối với những học sinh ngoại trú.
Ngày hôm nay Văn Dã cố ý dậy sớm một chút đi vào nhà bếp. Vân Nhạc đã cẩn thận chuẩn bị bento tình yêu cho hắn. Cậu vốn chiêu trò cũng không nhiều, tới lui cũng chỉ là cơm nắm hình trái tim, nhưng ngược lại mùi vị của rau củ đã ngon hơn rất nhiều, hẳn nhiên là có nghiên cứu rất nghiêm túc.
"Cậu dậy rồi." Vân Nhạc xoay người lại, nhìn thấy Văn Dã đang ngậm bàn chải đánh răng.
"Ừm." Văn Dã giấu bọt kem đánh răng vào miệng, ú ớ không rõ mà nói: "Khoan hãy đi học, ăn điểm tâm chung đi."
Vân Nhạc gật đầu, tự múc cho mình một chén cháo. Chờ Văn Dã thay xong quần áo thì ngồi xuống đối diện hắn. Hai người vừa ăn sáng vừa tán gẫu một cách tuỳ hứng. Sáng sớm thời gian cũng không có nhiều, phần lớn là Văn Dã kể chuyện, nói vào ngày Giáng Sinh, những món quà được giấu trong ngăn bàn bị Phùng Đường và Trần Dương xén bớt, còn cố ý đem đến chợ đêm cố gắng bán mãi.
Hắn cố tình không nhắc đến dạ hội mừng Tết Nguyên Đán, cũng không khuyên nhủ căn dặn Vân Nhạc không cần lo lắng, như kiểu mọi thứ đều đang rất bình thường, tự nhiên như thường lệ.
Vào khoảng bốn giờ chiều, các học sinh tham gia biểu diễn chương trình đều đi đến phòng trang điểm tạm thời ở lễ đường lầu hai, nơi có khá nhiều phòng học trống. Lớp Năm độc chiệm luôn một phòng, không sử dụng chung với bất kỳ ai cả. Tuy rằng không phải ai cũng hài lòng, nhưng chỉ cần có Trâu Kiến ở đó, tự khắc những học sinh khác đều tránh không muốn đụng chạm.
Đồ Ly nhoài người ra phía lan can gọi điện thoại, mắt liếc nhìn Vân Nhạc vừa tan học đang tiến lại đây, trong miệng nhai kẹo cao su nói nói: "Anh à, anh phải hứa với em là lần này nếu em làm tốt, anh sẽ dẫn em đi nước ngoài chơi nha."
Phía bên kia không biết trả lời cái gì mà trêu Đồ Ly đến cười khúc kha khúc khích, liền lấy ra chiếc di động bỏ trong túi, điệu đà nũng nịu nói: "Ghét anh quá đi hà, em thông minh như vầy thì làm sao có thể gặp sự cố chứ."
Thực ra biểu diễn hoà tấu cũng không cần phải chuẩn bị gì nhiều, chỉ mang theo nhạc cụ đầy đủ là được. Ngoại trừ những nữ sinh xinh xắn phải trang điểm một chút, các nam sinh chỉ cần đồng phục sạch sẽ chỉnh tề là được.
Thứ tự biểu diễn của chương trình được quyết định bởi rút thăm. Số thứ tự của lớp 5 cũng khá cao, sau tiết mục mở màn khoảng nửa tiếng sẽ đến phiên bọn họ. Đồ Ly đem tóc mái vén ra kẹp ở sau tai, đợi một chút, rồi mới đẩy cửa phòng hoá trang ra, dịu dàng gọi: "Vân Nhạc, cô Chung đang muốn tìm cậu, ở phía sau hậu đài của lễ đường. Thật xin lỗi, lúc nãy vội vàng nói chuyện điện thoại nên tôi quên nói cho cậu biết."
Vân Nhạc đang ngồi ở một góc chờ đợi, nghe được âm thanh gọi mình liền cầm ống sáo đứng lên đi ra ngoài. Đồ Ly nhìn theo bóng lưng cậu rồi nhếch miệng cười cười, nhỏ nhẹ mà đóng cửa lại.
Trường Trung học Thuỵ Hải nhân khẩu không ít, toàn trường cả giáo viên lẫn học sinh gộp lại cũng gần năm ngàn người. Ở trong hậu đài cũng rộn ràng nhộn nhịp, phần lớn là các thành viên hội học sinh, lại còn có những giáo viên chủ động nhường chỗ ngồi cho học sinh nên tiến vào đây. Vân Nhạc tìm thấy được Chung Linh đang đứng xem chương trình ở cánh trái sân khấu, hỏi: "Cô tìm em ạ?"
Cô Chung ngẩn người ra: "Không có đâu, em có chuyện gì sao?"
Vân Nhạc đáp: "Đồ Ly báo cho em biết là cô có chuyện muốn nói với em."
"Ồ?" Cô Chung cũng không để tâm lắm, trong đám học sinh thường cũng sẽ bày ra mấy trò đùa dai, huống chi lại là Vân Nhạc, phỏng chừng là muốn chọc ghẹo cậu. Cô nhìn đồng hồ và nói: "Không có chuyện gì đâu, em ở lại đây chờ các bạn đến đi. Đang căng thẳng sao?"
Vân Nhạc nhìn xuống khán đài tối om đầy nghẹt người, trong lòng cảm thấy kỳ quái, đối mặt với trường hợp như thế này, cậu cũng như trước không thấy căng thẳng gì. Thế nhưng ngày đó lúc diễn tập, không hiểu vì sao lại để ý đến biểu hiện của mình đến như vậy? Vân Nhạc nhìn theo bảng lớp thấy được vị trí ngồi của lớp Một và lớp Hai. Văn Dã quả nhiên ngồi đó cùng Phùng Đường bật cười ha ha. Trên sân khấu đang là tiết mục vũ khúc tốp, bốn nam sinh múa khúc Hồ Thiên Nga vụng về đến buồn cười.
Vân Nhạc chỉ nhìn thoáng qua một chút, xong liền dời ánh mắt đến trên người Văn Dã nhìn đến xuất thần, hắn đang cười rộ lên, nhìn rất thích.
"Tại sao còn chưa tới nữa?" Lại một lớp nữa kết thúc tiết mục, cô Chung liếc nhìn đồng hồ nhíu nhíu mày. Hiện giờ chỉ còn một tiết mục đọc thơ diễn cảm đang quá nửa là đến lượt lớp Năm. Cô muốn điện thoại cho Ngô Sáo, nhưng kiểm tra toàn thân lại phát hiện di động đã không còn. Không còn cách nào khác đành nhờ Vân Nhạc đứng ở chỗ này chờ, chính mình chạy đến phòng trang điểm tạm thời để tìm kiếm.
Cô Chung vừa mới chạy đi, chị dẫn chương trình học khối trên liền vội vã chạy đến khu vực tiết mục chờ lên sân khấu, hỏi: "Em là Vân Nhạc lớp Năm phải không?"
Vân Nhạc gật đầu.
Chị ấy hỏi: "Những thành viên của lớp em đâu? Chỉ có mình em sao?"
Vân Nhạc đáp: "Đang ở phòng trang điểm ạ."
Chị lớp trên gấp đến độ muốn giậm chân, còn định nhờ Vân Nhạc đi giúp cô giáo. Cùng lúc đó, cô Chung vừa lúc quay lại, sắc mặt lo lắng đối học sinh dẫn chương trình nói: "Trân Trân! Nhanh chóng đem tiết mục của lớp cô dời lại, không biết ai đùa dai đem những học sinh sắp biểu diễn của lớp cô nhốt lại ở phòng học rồi! Lại là loại khoá chống trộm, phải tìm bảo vệ anh ninh đến mới có thể mở ra, ít nhất cũng khoảng một tiếng rưỡi nữa mới có thể ra được, mau chóng dời lại."
Chị lớp trên vừa nghe vậy càng sợ hãi hơn: "Không được đâu cô Chung à, tiết mục của lớp Bốn, lớp Sáu đầu đã bị dời lại, xiếc của lớp Bảy và ảo thuật của lớp Tám đầu vẫn chưa chuẩn bị xong, căn bản không ai có thể lên biểu diễn được."
Cô Chung lo lắng nói: "Vậy phải làm sao bây giờ? Ngày hôm nay rốt cuộc là xảy ra chuyện gì đây? Hay là thêm vào một bài diễn thuyết nào đi?"
Chị lớp trên sợ hãi đến độ muốn khóc, nói: "Phát biểu đều đã được ấn định hết cả, là do hiệu trưởng Nhâm quyết định cả, cô cũng biết mà." Nói xong liền liếc nhìn qua Vân Nhạc: "Hay là, cô để cậu bé này lên biểu diễn đi. Chỉ là một cái tiết mục thôi, cô cũng đâu cần thắng giải, hãy cứu chúng ta trường hợp nguy cấp này cô ơi!"
Cô Chung cũng không có biện pháp nào tốt hơn, liền quay sang hỏi: "Vân Nhạc, em có thể một mình lên sân khấu được không?"
Vân Nhạc đáp: "Có thể ạ."
Cô Chung thốt lên: "Tốt quá rồi! Lên thổi đại một bài thôi, thổi xong liền đi xuống. Lớp chúng ta cũng không cần thắng thua gì, chỉ giúp cho chị lớp trên này có được thêm chút thời gian."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!