Hai người ăn cơm trưa xong, Văn Dã lấy máy tính ra giúp Vân Nhạc tìm công thức nấu món soup Borscht, ngay lúc đó nhận được cuộc gọi của Hàn Thần. Ông chủ nhỏ họ Hàn khóc một trận trời nghiêng đất ngả, kể là ngày hôm qua trở về nhà, bị ba cậu ta bám riết chửi bới một trận, giờ phút này cực kỳ cần được yêu thương quan tâm. Văn Dã một bên nói chuyện điện thoại, một bên lôi ra mấy quyển tạp chí nấu ăn, nói "Ừm, miễn là cậu đừng thắt cổ tự tử, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi."
Sau khi cúp điện thoại mới đối Vân Nhạc nói: "Trong mấy cuốn sách này cũng có vài bài luyện tập nấu nướng, nếu như luyện thổi sáo mệt rồi, có thể thư giãn một chút. Nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh cứ tuỳ ý thử nghiệm, tôi biết cậu sẽ không lãng phí."
Vân Nhạc nhận lấy tạp chí, hỏi: "Vậy buổi tối cậu có về dùng bữa không?"
Văn Dã nói: "Cơm tối không cần để phần tôi đâu, tôi sẽ về tương đối trễ." Nói rồi hắn sửa soạn quần áo đi ra ngoài. Vân Nhạc cũng không tiếp tục luyện tập thổi sáo nữa, mở tạp chí nấu ăn Văn Dã đưa cho ra. Phía trong đó có rất nhiều món ăn Vân Nhạc chưa bao giờ nghe đến, cũng không có được nếm qua, thế nhưng tay chân cậu cũng không có vụng về, cùng những bước chỉ dẫn nấu nướng kia có thể học được. Ngẫu nhiên lật đến một trang, nhìn những nguyên liệu phía trên mà suy tư một chốc.
Sau đó bước ra cửa, đi đến tiệm tạp hoá gần trường học, mua một số đồ.
Buổi sáng hôm sau, Văn Dã đúng giờ rời khỏi giường. Tối hôm qua bị Hàn Thần khóc lóc lôi kéo kể lể đến quá nửa đêm, ngày hôm nay hiếm có không còn một chút năng lượng, vẫn còn ngái ngủ bước tới buồng tắm rửa mặt. Thay vào đồng phục học sinh xong, như thường lệ đi đến phòng ăn dùng bữa sáng. Những ngày vừa qua, thói quen bỏ bữa sáng của Văn Dã đã không thanh không tức mà bị Vân Nhạc thay đổi. Hôm nay lại đổi mới món ăn, là sữa bò và sandwich.
Văn Dã ngồi xuống bàn, lạ lẫm mà ăn thử một chút, âm thầm đánh giá cao thấp. Hiển nhiên là Vân Nhạc mới học được ngày hôm qua, hôm nay liền cố ý nấu thử. Ngoài ra, trên bàn còn có một hộp cơm plastic màu xanh lục, mặt trên in đạo nhái nhân vật trong phim hoạt hình chuột Donald và vịt Mickey (Trans: Các bạn biết bắt chước từ nhân vật nào rồi chứ =)))))
Văn Dã đem hộp cơm mở ra, bên trong chứa hai phần cải xanh, còn có vài phần cơm nắm ấm nóng. Cơm nắm được phân thành ba loại màu sắc. Cơm kê (1), cơm lứt (2), cơm trắng (3) lần lượt được nặn thành hình trái trim. Phía dưới hộp cơm, một tờ ghi chú được đè trên, viết rằng: Cảm ơn cậu đã giúp tôi tìm thầy dạy, cùng tôi tập luyện, đây là bento tình yêu (4), hộp cơm ăn xong đừng vứt đi, tôi sẽ rửa sạch và tái sử dụng.
Bento tình yêu? Vân Dã đối với hộp cơm nắm mà dở khóc dở cười, Vân Nhạc thật sự hiểu được, Bento tình yêu có ý nghĩa gì sao?
Cuộc sống sinh hoạt ở trường học thật vô vị lại khô khan, nếu không lên lớp thì là kiểm tra. Suốt cả nửa năm cũng không có lấy một ngày lễ nào, thế nên năm nào đến liên hoan mừng Tết Nguyên Đán cũng sẽ có không ít người tích cực chuẩn bị. Trần Dương mấy ngày mấy đêm liên tục chơi Du Hí, vành mắt đen hết lại như gấu trúc. Bữa trưa cùng Văn Dã và Phùng Đường ăn cơm, hỏi: "Lớp chúng ta có chuẩn bị tiết mục gì không ta?"
Phùng Đường nhìn cậu ta, đột nhiên nở nụ cười, vô cùng thần bí mà nói: "Hồ thiên nga." (5)
"Đệt!" Trần Dương tinh thần lập tức dâng trào: "Cao cấp đến mức như vậy sao? Đây là muốn áp bách toàn trường sao? Ai, ai, ai tham gia? Nữ thần của tôi có tham gia không?" Nữ thần của Trần Dương trong lớp ngồi hàng đầu tiên, tên là Kiều Sương, mắt hai mí, tóc đuôi ngựa cột cao. Người dong dỏng một mét bảy mươi, sắc đẹp lạnh lùng khó gần băng giá.
Phùng Đường đáp: "Đương nhiên không diễn rồi, nữ thần của chúng ta làm sao lại tham gia loại tiết mục như này chứ!"
Trần Dương tụt mất hứng: "Vậy còn có ai có thể đóng vai chính chứ, trừ nữ thần của chúng ta, còn lại chắc diễn vịt trời nhảy cầu quá?"
Phùng Đường nói: "Tao nghe giang hồ đồn, mọi người nói, Lưu Vũ."
Lưu Vũ, nam sinh, cao một thước bảy mươi lăm, nặng hơn 200 cân, vẫn luôn hăng hái cổ động vẻ đẹp phì nhiêu. Ngày đầu tiên đi học, ở lớp chơi điện thoại di dộng, bị phê bình trước mặt đại chúng.
"Liêu Kiệt."
Liêu Kiệt, vẫn là giới tính nam, cao một mét tám ba, ốm nhom như cây sào tre, bước đi lung lay như thiếu dinh dưỡng, mọi người đặt cho cậu ta biệt danh là Vua cào cào. Hai tháng trước, chơi điện thoại di động trên lớp, bị phê bình kiểm điểm trước mặt bàn dân thiên hạ.
"Vương Bằng."
Vương Bằng, vẫn lại là con trai. Một mét sáu, cân nặng chín mươi ký. Nhìn bóng lưng thì như Loli (6) xinh đẹp, quay đầu lại nguyên hình là King Kong (7) bạo lực. Trên lớp nghịch điện thoại di động, bị kiểm điểm trước mặt toàn thể mọi người.
Trần Dương trong lòng mơ hồ hiện ra một dự cảm không tốt, nhưng vẫn cố níu lấy một tia hy vọng, hỏi: "Còn có ai nữa?"
Phùng Đường cười hì hì, trong nháy mắt đem cậu ta đẩy đến hướng vực sâu không đáy, "Mày, một mét bảy tám, một thiếu niên nghiện game. Tuần trước chơi điện thoại di động trong giờ học, bị kiểm điểm trước mặt cả lớp!"
Trần Dương trong nháy mắt nộ khí xung thiên xuất hiện năm đạo tia chớp. Còn chưa kịp vì biến đổi lớn trong lòng mà phản ứng lại, liền thấy hộp cơm trên tay Văn Dã, cả kinh thốt lên: "Bento tình yêu!"
Văn Dã cười cười không nói.
"Ai làm cho? Bạn gái?"
Văn Dã cầm lấy một nắm cơm, còn chưa kịp nói gì, Phùng Đường đã lên tiếng: "Làm cẩn thận như vậy nhất định là bạn gái nha! Hơn nữa anh Văn Dã của chúng ta có bạn gái thì đã sao chứ? Làm lố không thôi!"
Trần Dương ngã quỵ tại chỗ: "So với cậu càng khiến người ta tức chết mất, vài bữa nữa thôi là tôi sẽ phải thân bại danh liệt, lại còn là một xử nam chưa bao giờ có bạn gái. Tôi không cam lòng!"
Văn Dã nếm mùi vị, liền ở trong lòng đánh giá thật cao. Hắn cũng không giải thích gì thêm, chuyện hiểu lầm như vầy, gì giải thích nhiều hơn nữa, cũng đều bị coi là nguỵ biện.
Dạ hội của trung học Thuỵ Hải được tổ chức tại hội trường. Gần tới ngày trình diễn, không ít lớp sau khi tan học sẽ ở lại cố gắng tập dượt. Trần Dương cùng ba tên bạn học kia bị bắt mặc lên áo váy múa ballet tiến lên sân khấu, mặc dù không nhúc nhích cục cựa gì, cũng trêu các bạn học khác phá lên cười. Phùng Đường trông coi các bạn cũng không quên hóng trò vui, cùng Văn Dã đứng ở cửa cùng xem.
Văn Dã đột nhiên xuất hiện khiến không ít nữ sinh trở nên phấn khích, có người còn cầm di động lên lén lút chụp ảnh, share lên các group chat nhỏ để mọi người đều cùng được chiêm ngưỡng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!