Chương 14: (Vô Đề)

Ống sáo sáu lỗ thực ra rất đơn giản, cũng chỉ có mấy thanh âm. Cô Chung ngay từ đầu đã mong muốn cậu sẽ tham gia, chọn khúc nhạc cũng đơn giản lạ thường, thuộc về cấp độ nhập môn. Vân Nhạc hơi nghiên cứu một chốc, nhớ kỹ vị trí của từng nốt nhạc, rốt cuộc cũng không còn phát ra tạp âm nữa, đối với Văn Dã nói: "Ngày mai tôi sẽ đến cửa hàng thức ăn nhanh làm công, buổi chiều khoảng năm giờ sẽ quay về chuẩn bị cơm tối.

Cậu nếu có chuyện gì muốn ra ngoài, tôi sẽ hâm nóng thức ăn chờ cậu, như vậy được không?"

Văn Dã nói: "Được thôi, thời gian cậu cứ tự sắp xếp." Nhớ ra việc cậu không quá rành việc dùng di động, còn chu đáo nói: "Nếu có việc gì bị trì hoãn, cũng không cần phải gấp gáp, tôi sẽ tự mình giải quyết được, sẽ không đói bụng."

Vân Nhạc đáp: "Tôi biết rồi." Cầm ống sáo đứng lên, vừa muốn nâng bước chân, lại suy nghĩ một chút, để lại câu: "Ngủ ngon" rồi mới trở về phòng ngủ.

Ngày hôm sau, Văn Dã như thường lệ đeo ba lô thể thao đi đến sân tennis. Sau khi làm xong việc này sẽ đi đến giúp đỡ ở tiệm cà phê. Lúc ăn điểm tâm đã nhận được cuộc gọi của Hàn Thần, nói là hôm nay tạm thời có việc, ngày khác gặp sau. Văn Dã cũng không hỏi nguyên nhân, sau khi ăn xong liền cầm chén đũa bỏ vào bồn rửa sạch, đổi giày đi ra ngoài. Nếu Hàn Thần đã không đến, vậy luyện tập xong có thể trở về nhà chơi game, cũng không cảm thấy buồn tẻ.

Sân tennis cách nhà trọ khoảng cách không xa, ngày mùa đông lạnh căm cũng không có nhiều người. Trong sân ngoại trừ vài huấn luyện viên giúp đỡ, lẻ loi lác đác bốn năm người. Miễn cưỡng cũng tìm được người để đánh đôi. Đồng đội của Văn Dã là một chú trung niên hơn bốn mươi tuổi, tên là Trác Văn, trên thân mặc áo lót polo màu tím, quần thể thao màu vàng sáng chói, trên cằm là một bộ râu được cắt tỉa cẩn thận, nhìn không hề lôi thôi, lại còn rất thời thượng nữa. Văn Dã phát bóng bổng, dùng chiêu vung tay sau, ấn định tỉ số cuối cùng, hoàn toàn thắng lợi.

Đã khoảng mười giờ, Trác Văn cầm vợt đi đến, vui vẻ cười nói: "Rất giỏi nha, cậu Dã không hổ là chú dạy dỗ cho, cũng có cách đánh trở tay vương giả của chú."

Văn Dã cùng chú đi tới phòng nghỉ ngơi thay quay quần áo, nói: "Con còn kém xa lắm, chú Trác nếu như không làm sáng tác còn có thể đạt tới cấp bậc đội tuyển quốc gia."

Trác Văn tâm tình vui vẻ, vỗ vai hắn nói: "Như thế nào rồi, trở về lại đã quen chưa?"

Văn Dã cười đáp: "Cũng vẫn như cũ ạ, kỳ thực cũng không khác nhau gì mấy, đều là đi học về rồi ăn cơm."

Trác Văn tặc lưỡi, mặc lên áo khoác nhung nói: "Cũng thật là, con là một đứa nhỏ tự thân tự túc, nếu như con không sớm hiểu chuyện mấy năm qua, cũng đã trở thành một thiếu niên ngỗ nghịch rồi."

Văn Dã đem vợt tennis bỏ vào trong ba lô, nói: "Con làm gì đến độ đáng thương như vậy chú." Lại hỏi: "Chú Trác gần đây không bận bịu gì sao?"

Trác Văn đáp: "Cũng bình thường thôi con, thị trường đĩa hát dạo này trì trệ lắm nên không có bận rộn. Chú đang tính dọn dẹp lại một chút nhờ vả ba con, chuẩn bị ôm bắp đùi của ổng trở thành tư bản làm mưa làm gió." Trác Văn trong ngành âm nhạc cũng là một nhà sáng tác và producer nổi tiếng. Chú quen thân với ba mẹ của Văn Dã, đã biết Văn Dã từ khi hắn còn nhỏ xíu. Thừa dịp hôm nay rãnh rỗi ra đây vừa rèn luyện thân thể, vừa ôn lại chuyện cũ với con trai của bạn thân.

Chú tự nhận mình vẫn là thanh niên mười bảy mười tám tuổi, cùng Văn Dã không có sự khác biệt, xưng hô cũng lung tung, "Mẹ con đâu? Chú nghe tin tức ngầm nói là chuẩn bị về nước?"

"Dạ." Văn Dã đáp: "Mẹ con sau khi giải quyết xong công việc sẽ quay về." Thần sắc phức tạp mà nói tiếp: "Mẹ nói muốn giúp chồng dạy con."

"Chỉ mình bà ấy? Bốn mươi mấy tuổi rồi mà sao vẫn ngây thơ như vậy chứ?" Trác Văn "Chà chà" hai tiếng, đau lòng nói: "Không thôi, con trở thành con của chú đi, dì của con làm cơm ngon hơn nhiều."

"Ha ha gần đây con có thuê người làm cơm, so với tay nghề nấu nướng của mẹ con thì hơn rất nhiều."

Hai người vừa nói vừa cười, thẳng một đường đi đến bãi đậu xa ngoài trời cách đó không xa. Bãi đậu xe thập phần trống trải, từng hàng cây cảnh thấp bé được sử dụng làm rào chắn, phòng ngừa xe cộ vượt tuyến. Đằng sau đám cây cảnh, phía bên trái là một con đường lớn, có thể dẫn đến căn hộ của mình. Hắn chuẩn bị tiễn Trác Văn ra xe, sau đó đạp xe theo đường này cho gần hơn.

"Tuýt tuýt" vài tiếng từ đằng xa truyền đến, Trác Văn đang móc chìa khoá xe ra đột nhiên dừng tay một chút, cau mày nói: "Ai thổi sáo vậy? Khó nghe quá đi?"

Chú vốn là một chuyên gia âm nhạc, đối với nhạc cụ thập phần mẫn cảm. Văn Dã tỉ mỉ nhận ra nội dung của khúc sáo thổi, thuận theo thanh âm tìm quá khứ, thầm nghĩ: Không phải là khúc nhạc đêm qua sao? Chẳng phải cậu ấy đã đi làm ở cửa hàng thức ăn nhanh sao?

Văn Dã đi đến cuối bãi đậu xe, chùn gối nhìn qua cây cảnh trước mặt, thấy bên đường có một người đang ngồi xổm, cầm ống sáo màu trắng lắp ba lắp bắp mà thổi khúc nhạc.

Văn Dã kinh ngạc: "Vân Nhạc?"

Vân Nhạc nghe được âm thanh ngẩng đầu lên, trong mắt cũng xuất hiện vẻ kinh ngạc, đứng bật dậy.

Văn Dã hỏi: "Cậu tại sao lại ở đây?"

Vân Nhạc trả lời: "Cô Chung đã xin nghỉ giúp tôi, muốn tôi dành ra tuần này để luyện tập, không thể đi làm được."

Văn Dã lại hỏi: "Vậy tại sao cậu không trở về nhà?" Tuy rằng khí trời đã ấm lên, thế nhưng vẫn còn là mùa đông, nhiệt độ vẫn thấp đến một hai độ. Vân Nhạc vẫn mặc bộ quần áo, nón nhung hôm đi phát truyền đơn, căn bản không chống lạnh được, hai tay cậu đỏ chót, cứng đờ cầm ống sáo.

Vân Nhạc đáp: "Nơi này không có người, trở lại nhà luyện tập sẽ quấy nhiễu cậu nghỉ ngơi."

Văn Dã không đồng ý, nhìn tay hắn nói: "Vậy cậu luyện tập thế nào rồi?"

Vân Nhạc thành thực đáp: "Ngón tay bị cứng, không chặn nổi lỗ sáo, lúc thổi bị tản hơi."   

"Cậu cũng biết thổi sẽ bị tản hơi?" Văn Dã dở khóc dở cười. Hắn yêu thích Vân Nhạc ở điểm này, rất thành thành thực thực. Trong đầu nghĩ như thế nào, sẽ nói thế nấy, không có bất kỳ quanh quẩn lắc léo, phi thường chân thực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!