Chương 13: (Vô Đề)

Sáng sớm thứ sáu, Vân Nhạc nấu cháo xong rồi chuẩn bị ra ngoài. Lúc đang mang giầy, cậu liếc mắt nhìn trên đầu tủ thấy một chiếc hộp đựng tiền lẻ. Cậu cũng không dừng lại, bước ra khỏi cửa. Hộp tiền lẻ kia đã xuất hiện từ sáng sớm thứ hai, bên trong có mười lăm tệ tiền lẻ, mỗi ngày cũng có thể tăng lên một chút, thỉnh thoảng cũng có thả vào vài đồng xu nữa. Cậu biết rằng đó là Văn Dã đã chuẩn bị, nếu như cậu đoán không sai, là mong cậu có thể cầm tiền lẻ này đi mua thức ăn.

Văn Dã cũng không có nói gì, chỉ chờ Vân Nhạc tự quyết định. Giống như kiểu hy vọng cậu có thể thay đổi một số cố tật, nhưng cũng mong cậu có được sự kiên định của chính mình. Hắn cũng không hỏi tại sao Vân Nhạc lại không dùng nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh. Hắn bảo rằng mình không có khó khăn, liền thật sự nấu cái gì ăn cái nấy, không phàn nàn điều gì.

Mấy ngày nay khí trời đã ấm lên, tuyết đọng ven đường cũng dần tan đi hết, Vân Nhạc cũng không cầm lấy tiền lẻ đang dần dần tăng lên. Cậu đã được ở lại nơi này, cũng đã chiếm rất nhiều tiện nghi, ít nhiều cậu vẫn là cố chấp muốn trả ơn lại một chút.

Ngày hôm qua Văn Dã nói đêm nay muốn cùng bạn bè hắn đi chơi, phỏng chừng sẽ về nhà trễ một chút, không cần phải chuẩn bị cơm tối cho hắn. Vân Nhạc nghĩ sau khi tan học có thể đến chỗ sạp hàng của Trần Xảo Ngọc ở chợ trời mua chút rau củ thực phẩm chất lượng tương đồng nhưng giá cả lại rẻ hơn hẳn. Cũng đồng thời muốn báo cho dì biết mình đã bình an, cậu đột nhiên rời nhà bỏ đi, Trần Xảo Ngọc trong lòng hẳn rất lo lắng.

Buổi trưa, Vân Nhạc ăn cơm xong từ nhà ăn đi ra, ngang qua toà nhà hành chính. Một nữ giáo viên mặc bộ quần áo thể thao màu xám, tóc đuôi ngựa cột cao sạch sẽ gọi cậu lại. Cô giáo thoạt nhìn rất gọn gàng, cô đang thực hiện động tác thể dục kéo căng lồng ngực và giơ cao chân, rất có sức sống. Vân Nhạc bước đến gần, kêu một tiếng: "Cô Chung."

Cô giáo Chung tên đầy đủ là Chung Linh, trùng tên với một nhân vật nữ trong tác phẩm của đại văn hào nào đó, người cũng như tên vừa ngọt ngào lại giỏi giang. Thời điểm Vân Nhạc bắt đầu biết đến cô, cô rất thích mặc váy áo xinh đẹp xúng xính, tính tình cũng rất ôn ôn nhu nhu. Nhưng từ lần đi thăm hỏi các gia đình học sinh phát sinh sự tình, cô Chung liền thay đổi rất nhiều.

Tuy vẫn không thay đổi tính cách bản thân, vẫn mùa hè diện váy hoa đẹp đẽ, nhưng cứ sau khi tan học, cô lại một mình ở lại sân luyện tập chạy bộ, mệt đến bở hơi tai. Đôi lần tình cờ gặp mặt Vân Nhạc, còn có thể đá chân lên nói: "Các giáo viên độ này đều rèn luyện rất cực lực, khi lại đi thăm hỏi các gia đình, liền có thể đánh ba em răng rơi đầy đất luôn!"

Chuyện đã trôi qua lâu như vậy nhưng cô vẫn ở chỗ cũ rèn luyện thân thể, giảm bớt đi khí chất yếu mềm, ngày càng khoẻ mạnh, kiên cường.

"Tóc tai có phải là dài rồi không?" Cô Chung dừng vận động, nói: "Tuy rằng em rất trầm tĩnh, nhưng cũng nên tuân thủ theo nội quy trường học. Còn nữa, lần này đừng tự mình cắt tóc nữa. Em là một đứa trẻ rất đẹp trai, lại đem mình cắt rất giống củ khoai tây thành tinh."

Vân Nhạc mím môi không lên tiếng, cùng cô bước vào văn phòng.

Lúc này trong văn phòng không có ai, cô Chung đi đến chỗ của mình, nhấp một hớp canh dưỡng sinh nấm tuyết (1), nói: "Còn nửa tháng nữa là đến dạ hội mừng Tết Nguyên Đán, lớp chúng ta cũng sẽ chuẩn bị một tiết mục tham gia chương trình. Cô đã tìm được mấy học sinh biết chơi nhạc cụ để hợp tấu, tập dượt một ca khúc. Kỳ thực không thiếu người, thế nhưng cô muốn em cũng tham gia.

Cũng không khó khăn gì, em chỉ cần đứng phía sau lộ cái mặt là được."

Vân Nhạc đáp: "Em không biết chơi nhạc cụ."

Cô Chung nói: "Làm gì có ai sinh ra mà biết chứ, như vậy thì cần gì học hành?" Nói rồi từ trong ngăn kéo lấy ra một cây sáo và một quyển giáo trình nhạc phổ, quay sang cậu nói: "Ống sáo này rất dễ học thành, mấy ngày nghỉ học, em ở nhà nghiên cứu một chút. Có gì không hiểu cứ lật sách, thứ hai quay trở lại sẽ diễn tập cùng nhau thử xem sao."

Cô Chung đã nói một lần sẽ không nói lần hai, không thèm đợi cho Vân Nhạc từ chối, liền đem cậu đá ngay ra ngoài. Vân Nhạc quay trở lại phòng học, đem ống sáo bỏ vào cặp sách. Sau giờ học, cậu đi đến sạp hàng của Trần Xảo Ngọc ở chợ thực phẩm.

Mùa đông ngày rất ngắn, chừng sáu giờ rưỡi trời đã đen kịt. Vân Nhạc ngồi xe bus cũ kỹ chậm chạp đi, thời điểm đến đó, chắc nhiều người cũng đã thu sạp trở về nhà, nhưng cậu biết Trần Xảo Ngọc sẽ không về sớm như vậy. Hai vợ chồng bọn họ rất chịu khó và nghiêm túc kiếm tiền. Chợ thực phẩm ở phía Nam này là chợ ngoài trời, sẽ không được sạch sẽ vệ sinh như tiệm ở gần nhà Văn Dã. Nhưng bởi vì không tốn nhiều tiền thuê gian hàng, rau củ bán giá rất rẻ.

Chợ này cũng cực kỳ đơn giản, toạ lạc trên một mảnh đất trống rất lớn, mỗi một sạp hàng chỉ rộng có mấy mét vuông, phía trên bày các loại rau dưa. Thời điểm sáng sớm còn tươi roi rói thì mắc mỏ hơn, chứ giờ tối trời như vầy đã héo rũ, lại càng rẻ hơn nữa.

Trần Xảo Ngọc ngồi ở trên chiếc ghế đẩu, hai tay cầm túi nước giữ nhiệt đang xử lý một chút lá rau xanh, thấy có người bước lại liền lập tức chào hỏi. Sau khi thấy rõ người tới, dì ngơ ngác, nhanh chóng đứng lên, hỏi: "Nhạc Nhạc?"

Vân Nhạc kêu một tiếng nhỏ: "Dì cả."

Trần Xảo Ngọc đã mấy ngày liền lo lắng cho cậu bé, đứa nhóc này tự nhiên biến mất một cách đột ngột. Dì mấy ngày liền không ngủ yên, chỉ lo là đã xảy ra chuyện gì. Lúc này đây, thấy Vân Nhạc chính mình đến đây, liền nhanh chóng kéo cậu lại hỏi: "Nhạc Nhạc, con đã đi đâu? Làm sao không trở về nhà vậy hả?" Liền đi tới đi lui mà nhìn hắn, thấy không có gì đáng lo ngại, mới yên lòng hỏi: "Mau nói cho dì cả nghe, con là đã đi đâu?

Như thế nào rồi?"

Vân Nhạc trả lời: "Con sẽ không về đó nữa đâu."

Trần Xảo Ngọc hỏi dồn: "Vậy rồi con đi đâu? Đã có chỗ ở chưa?"

Vân Nhạc đáp: "Con tìm được một chỗ làm công, giúp người ta nấu cơm, dọn dẹp phòng."

"Ừm, vậy người thuê con là người ra sao? Có thể tin được không?"

Vân Nhạc nói: "Là bạn học ở trường ạ."

"Vậy à, vẫn còn là học sinh? Con cái nhà có tiền sao?" Vân Nhạc gật đầu. Trần Xảo Ngọc lại lo lắng hỏi: "Vậy nó có khó khăn với con không? Đa phần mấy đứa nhỏ nhà nhiều tiền đều rất hiếp đáp người khác, con có bị nó bắt nạt không?"

Vân Nhạc đáp: "Không có đâu, cậu ta rất tốt."

"Vậy là tốt, tốt rồi." Trần Xảo Ngọc liền căn dặn nói: "À, nếu vậy thì con ở chỗ người ta cũng phải cố gắng siêng năng làm việc, không có được lười biếng nha."

"Dạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!