Lúc tan học, Vân Nhạc men theo đường cũ về lại nhà thuê của Văn Dã. Tuyết đọng trên mặt đất đã được dọn dẹp sạch sẽ, có vài người thương gia có tính trẻ con, tại trước cửa tiệm đắp thành người tuyết. Còn nửa tháng nữa là đến lễ Giáng Sinh (1), công nhân bốc vác mang người tuyết đến để ở nhà ga, khiến không khí lễ hội đã tràn ngập. Vân Nhạc đi ngang qua một tiệm tạp hoá nhỏ. Trong cửa hàng ngoại trừ rượu và thuốc lá còn có đồ ăn vặt, còn có trái cây rau dưa đơn giản.
Vân Nhạc chọn lấy một cái bắp cải (2) và đưa lên, thanh toán hết hai tệ năm mươi đồng. Lúc rời đi, cậu do dự một chút, xong quay đầu đi đến kệ hàng hoà lấy thêm một thứ.
Lúc Văn Dã về đến nhà đã thấy giày của Vân Nhạc đặt ở bậu cửa. Hiển nhiên so với hắn về sớm hơn một chút. Ở nhà bếp truyền đến tiếng nước "Ào ào ào", còn có âm thanh thái rau "Cộc cộc". Văn Dã tay xách một cái túi giấy, thay xong giày, rồi bước vào phòng ngủ để thay đổi quần áo. Lúc trở ra, phát hiện trong chậu đựng thức ăn của Khăn Quàng đã để thức ăn cho mèo vào.
Nhà bếp bay đến mùi gạo nấu nhàn nhạt, trải nghiệm này có chút mới mẻ. Mẹ của hắn không bao giờ nấu cơm, còn ba thì đi xã giao rất nhiều. Tuy rằng gia đình rất là hạnh phúc, nhưng ở gần nhau thì ít xa cách lại nhiều. Hoạ hoằn có thời gian cùng nhau, cũng là đi ăn ở bên ngoài, bước lên thì đến nhà hàng cao cấp, bước xuống thì đến quán cơm lề đường. Văn Dã cũng đã ăn qua rất nhiều cao lương mỹ vị, nhưng là lần đầu tiên có cảm giác như vầy. Hắn nhíu mày, trực tiếp đi vào phòng ăn, ngồi ngay vào bàn.
Vân Nhạc đem dĩa bắp cải trắng tinh xào kỹ ra (3), đặt ở trước mặt Văn Dã, xong giúp hắn múc một chén cơm tẻ. Làm xong tất cả những việc này rồi đứng trước mặt hắn.
Nhìn.
Văn Dã trừng mắt nhìn, cùng cậu đối mặt vài giây. Hắn phát hiện trán của cậu đã được xử lý qua loa, hỏi: "Còn cậu thì sao?"
Vân Nhạc đáp: "Tôi không thể cùng ăn cơm với cậu được."
Văn Dã: "Tại sao?"
"Cậu là cậu chủ, tôi là người làm."
"…" Văn Dã nhìn thái độ kiên quyết của cậu, bỏ chén đũa xuống: "Không cần để ý nhiều như vậy, cậu cứ ngồi đi, cùng nhau ăn."
Vân Nhạc vẫn không chủ động ngồi xuống, Văn Dã nói: "Cậu lại muốn lờ tôi đi phải không?"
Lông mi Vân Nhạc được che đằng sau mái tóc đột nhiên rung động hai lần, Văn Dã nhíu nhíu mày, thậm chí có chút uỷ khuất nói: "Ở trường học cậu cũng tránh né tôi."
Vân Nhạc hỏi: "Cậu giận à?"
Văn Dã đáp: "Đương nhiên, dù là ai thì bị lờ đi cũng sẽ không vui, huống hồ tôi không phải là cậu chủ của cậu sao? Tôi cho phép cậu ngồi xuống ăn cơm, thì cậu phải nghe lời chứ."
Vân Nhạc cũng không cứng đầu nữa, liền cầm một bộ chén đũa, ngồi ở đối diện Văn Dã, yên tĩnh ăn cơm.
Trong tủ lạnh có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, đều là do Mẫn Xuyên giúp đỡ chuẩn bị. Chú ấy là trợ lý của ba Văn Dã, lo lắng mọi thứ rất chu đáo. Sáng sớm Vân Nhạc mở tủ ra nhìn một chút, không có món gì cậu có thể làm. Cậu cũng chỉ có thể làm một số món ăn đơn giản hằng ngày. Mùa đông, món tiện nghi dễ làm nhất là bắp cải thảo. Nhưng ở gần nhà Văn Dã bán giá rất mắc, ở nhà của Trần Xảo Ngọc chỉ bán có mấy tệ thôi.
Văn Dã cảm thấy hương vị khá ngon, cũng không ghét việc vị quản gia mới tới này chỉ dùng muối, khẩu vị đơn giản. Sau khi Vân Nhạc ngồi xuống, rõ ràng mắt mở to mà nhìn hắn, tựa hồ như có điều gì muốn nói. Văn Dã trong lòng nghĩ một hồi, vùi đầu vào ăn cơm, nhưng không hề mở miệng nói gì với cậu.
Vân Nhạc rũ mắt cúi xuống, gắp một đũa cơm và bỏ vào trong miệng.
Rất mau đã ăn xong, Văn Dã ra khỏi phòng ăn, Vân Nhạc nhìn theo bóng lưng hắn muốn nói lại thôi. Cuối cùng cậu đứng lên xoay người, yên lặng rửa chén. Chén đũa dành cho hai người ăn rửa qua cũng rất đơn giản, dụng cụ cắt gọt, thớt đều để về chỗ cũ. Cậu vừa chuẩn bị trở về gian phòng, chỉ thấy Văn Dã nhấc theo túi giấy đi vào. Ánh mắt Vân Nhạc lần nữa dính trên người hắn, khoé miệng giật giật.
Văn Dã đi tới trước mặt cậu, từ bên trong túi giấy lấy ra một tuýp thuốc mỡ (4) không có nhãn hiệu. Hắn lấy ra thêm một bao giấy sát trùng và một hộp bông tăm (5).
Hắn như chăm sóc mèo hoang nhỏ trong rừng cây, không nói lời nào. Nhẹ nhàng vén tóc dính ở trán của Vân Nhạc ra, dùng khăn giấy thấm cồn iodine giúp cậu lau rửa vết thương. Vân Nhạc không có tránh né, nhưng vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào mắt Văn Dã, nắm đôi tay chặt lại. Hắn cố tình dịch ánh mắt ra xa, khiến cho cậu không thể mở lời.
Vân Nhạc không nắm bắt được thời điểm, do dự cả buổi, rốt cuộc mới nói: "Văn…"
Ngay lúc đó Văn Dã cũng lập tức mở miệng, hỏi: "Trâu Kiến luôn luôn bắt nạt cậu như vậy sao?"
Lời Vân Nhạc chưa nói ra lại bị chặn ở cổ họng, nuốt xuống lại, cậu chỉ có thể đáp lại một tiếng nhỏ.
Văn Dã lau rửa xong vết thương, liền cầm lấy thuốc mỡ, hỏi: "Từ lúc nào?"
Vân Nhạc nói: "Lớp mười."
"Ồ?" Văn Dã ngạc nhiên: "Tại sao cậu lại để nó bắt nạt đến một năm?"
"Trâu Kiến có tiền, lại quen biết hiệu trưởng."
"A, thằng kia cũng tính là có tiền có thế, xác thực cũng hơi bó tay." Văn Dã nói: "Nó cũng khó đối phó đó. Nhưng còn cậu thì sao? Vẫn muốn nhẫn nhịn như vậy sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!