Đám cưới này, quả thật đã bị đem ra bàn tán không biết bao nhiêu lần, có thể nói là một trong những "kinh điển của kinh điển".
Ban đầu, mọi người thảo luận nhiều nhất dĩ nhiên vẫn là về hai nhân vật chính: Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ.
Dù sao thì, những người vào phòng livestream của Doãn Song để xem, cho dù không phải fan CP Mộc Dĩ Thành Chu, thì đa phần cũng đều là khán giả từng theo dõi chương trình đại bạo "Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy".
Sân khấu năm ấy quả thật quá ấn tượng, chỉ một sân khấu thôi mà đã khiến không biết bao nhiêu người rơi lệ, một thời còn được coi là tiết mục BE đẹp đẽ không thể thiếu mỗi khi tổng kết. Thế nhưng trong đám cưới này, cả váy cưới lẫn lời thề thốt lại hoàn toàn đối lập với sân khấu năm đó, giống như vô hình trung đã bù đắp được tiếc nuối trong lòng của biết bao người.
Bàn luận chuyện tình yêu xong, tự nhiên lại có người chuyển ánh mắt sang những điểm khác. Ví dụ có những nghệ sĩ nào đến dự, ai không đến dự; trong bức ảnh chụp tập thể ai trông đẹp, ai lại có trạng thái không mấy tốt; lại ví dụ Thịnh Dĩ trong một buổi lễ cưới rốt cuộc đã thay mấy bộ lễ phục, mỗi bộ đều là thiết kế của ai lại thêm ví dụ về trang sức hôm nay Thịnh Dĩ đeo, đều xuất xứ từ đâu, có mẫu nào mua được phiên bản giống hệt hay không…
Số lần phát lại của buổi livestream này đã đạt đến một con số kinh người. Thậm chí…
[Trưa nay ăn cơm chẳng tìm được phim nào hay để xem, "Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy" tôi cũng đã xem đi xem lại nhiều lần rồi, thế là lại mở phát lại buổi livestream đó.]
[Đừng nói nữa, tôi sắp thuộc làu rồi. Đến đoạn Giang Liễm Chu vừa mở miệng, tôi liền biết anh ấy sẽ nói câu gì, chuẩn xác từng chữ.]
[Chẳng phải đoạn phát biểu của Hứa Quy Cố cũng thế sao, lúc đầu tôi còn nghĩ, nhất định phải chép lại từng câu từng chữ để khắc sâu trong lòng, kết quả còn chưa kịp chép thì đã xem đi xem lại đến mức thuộc nằm lòng rồi]
Cả giới truyền thông giải trí đều âm thầm chấn động. Họ dĩ nhiên biết rõ, theo tính cách của Giang Liễm Chu, Cố Chu Studio tuyệt đối sẽ không lấy chuyện kết hôn của anh ra để làm chiêu trò. Thế mà chỉ cần gắn hai cái tên Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cạnh nhau, đã có thể tạo ra lưu lượng khủng đến như vậy sao?
Giang Liễm Chu vốn khó mời, nhưng so ra thì, mời Thịnh Dĩ có lẽ sẽ dễ hơn đôi chút chăng? Ví dụ như thảm đỏ các liên hoan, các chương trình phỏng vấn… giờ phút này, không ít bên đã bắt đầu động lòng tính toán.
…
Trái lại, Thịnh Dĩ sau khi trải qua trọn vẹn một ngày lễ cưới, thì đã hoàn toàn mệt rã rời đến mức sắp gục xuống.
Trong lúc làm lễ, cô có ăn một chút đồ ăn nhẹ lót dạ; may mà dáng người vốn dĩ rất tốt, chứ phần lớn cô dâu khác vì muốn giữ dáng đẹp nhất trong ngày cưới mà đến đồ ăn lót dạ cũng không dám chạm vào.
Giang Liễm Chu thì lại thương vợ, cái gì có thể để cô không phải động tay thì nhất định để cô nghỉ ngơi.
Nhưng cho dù vậy, Thịnh Dĩ vẫn thấy một ngày như thế này đúng là mệt muốn chết đi sống lại.
Mấy bộ váy cưới thay ra thay vào, cuối cùng trên người cô là bộ sườn xám tiện nhất trong số đó. Vừa bước vào phòng khách sạn, Thịnh Dĩ không nhịn được nữa, lập tức đá văng đôi giày cao gót ra, cả người ngã nhào xuống chiếc sofa dài mềm mại.
Cô thậm chí đã không còn chút sức lực nào để gắng gượng đi thêm vài bước, ngã thẳng xuống giường nữa rồi.
So với Thịnh Dĩ đã kiệt quệ đến vậy, rõ ràng Giang Liễm Chu cũng bận rộn suốt một ngày, thế mà trông anh vẫn còn tinh thần phơi phới. Anh nhìn cô gái đang nằm sõng soài trên sofa, không nhịn được khẽ bật cười, thong thả cúi xuống nhặt đôi giày cao gót đắt tiền cô vứt bừa, chỉnh lại gọn gàng. Sau đó, một tay đút túi, ung dung bước đến sofa rồi ngồi xuống cạnh cô.
Vừa thành thạo xoa bóp vai gáy cho Thịnh Dĩ, anh vừa lười nhác mở miệng: "Em thế này sao được, thể lực kém đến mức này rồi."
Thịnh Dĩ: "?"
Cô quay đầu lại, đầy cảnh giác liếc nhìn Giang Liễm Chu: "Anh định làm gì?"
Công tử Giang khẽ nhướng mày: "Thể lực kém thế này, thì trên giường làm sao mà biểu hiện cho tốt được?"
Thịnh Dĩ: "…"
Thể lực của cô cũng không đến nỗi tệ lắm chứ. Dù Thịnh Dĩ không quá ham vận động, nhưng so với các cô gái khác thì tuyệt đối thuộc dạng trung bình khá rồi, có điều, sao có thể so nổi với một người thể lực gần như vô hạn như Giang Liễm Chu?
Tựa như anh chẳng có điểm dừng nào về sức bền, nhiều khi trêu chọc cô đến tận sáng, Thịnh Dĩ phải ngủ bù nguyên một ngày, vậy mà Giang công tử chỉ cần chợp mắt một hai tiếng đã có thể tỉnh táo, đi làm việc như không.
Có lần Thịnh Dĩ than thở với Bối Lôi chuyện này, Bối Lôi nhìn cô mà mặt mũi đều viết rõ: "Cậu ngây thơ quá đó."
"Trời ạ, đó là Giang Liễm Chu đấy, cậu không biết mỗi lần anh ấy tổ chức concert đều "khủng" đến mức nào à? Hát từ đầu đến cuối, ba tiếng đồng hồ không nghỉ, không hề hụt hơi."
Thịnh Dĩ: "…"
Lúc này, Giang Liễm Chu nhìn dáng vẻ Thịnh Dĩ đang phơi mình như một con cá khô trên sofa, ngẫm nghĩ vài giây, rồi hờ hững đề nghị: "Hay là…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!