Thịnh Dĩ lại đấm nhẹ vào thắt lưng, chậm rãi bước ra ngoài: "Cũng tạm, chỉ là mấy ngày nay ngồi lâu quá, nên mỏi người."
Cô tiện tay với lấy một quả nho trên bàn trà, vừa ăn vừa hỏi lại: "Vừa rồi ai gọi vậy?"
"Ừm, nói là có chút việc cần tìm cậu. Nghe không phải cậu thì cúp máy luôn rồi. Lát nữa cậu gọi lại đi." Giang Liễm Chu mặt không đổi sắc đứng dậy, có vẻ chẳng để tâm lắm.
Chỉ đến khi Giang Liễm Chu uể oải phất tay, ra hiệu cho cô khỏi tiễn và rời khỏi nhà, Thịnh Dĩ mới mơ hồ nhận ra. Vài câu trò chuyện vừa rồi giữa họ… bất ngờ lại bình thản đến lạ.
Cô bật cười khẽ, quay lại phòng khách cầm điện thoại, tìm lại nhật ký cuộc gọi ban nãy. Ơ? Thời gian trò chuyện khá dài nhỉ?
Cô hơi bất ngờ, nhưng cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, liền gọi lại. Vừa bấm số, Thịnh Dĩ vừa nghĩ: Người bên phía đối tác cũng vất vả thật, đêm hôm rồi mà vẫn còn tiếp tục trao đổi công việc với cô.
…Chỉ là lần này hơi khác thường, mọi lần gọi lại phía đó đều bắt máy rất nhanh, còn lần này phải chờ đến gần lúc máy tự ngắt thì bên kia mới bắt máy. Hơn nữa …
Giọng bên kia nghe như đang hoảng hốt, thậm chí cuối câu còn run run: "…Alo?"
Thịnh Dĩ: "…?"
Cô im lặng mấy giây, thật sự không hiểu nổi vì sao bên kia nghe máy mà cứ như đang nhận cuộc gọi truy sát đòi nợ, chứ chẳng giống nghe điện thoại từ bên đối tác chút nào.
"Tôi là Vọng Cửu." Thịnh Dĩ không suy nghĩ nhiều, đi thẳng vào vấn đề, báo luôn ID họa sĩ của mình, "Xin hỏi bản vẽ có vấn đề gì không ạ?"
"Cô… bên chỗ cô… giờ có một mình thôi đúng không ạ?" Thịnh Dĩ đáp, giọng dửng dưng: "Sao vậy ạ?"
Bên kia, Tiểu Vương rõ ràng như vừa trút được gánh nặng: "Vậy thì tốt quá rồi… Ừm, bản thảo của cô bên chúng tôi nhìn chung rất hài lòng, chỉ có mấy chi tiết nhỏ muốn trao đổi thêm một chút."
Nói đến chuyện công việc, Thịnh Dĩ lập tức chuyển sang trạng thái nghiêm túc, đi vào phòng làm việc, ngồi vào bàn, mở máy tính, vừa gọi vừa cùng Tiểu Vương trao đổi kỹ lưỡng từng chi tiết.
Thịnh Dĩ là một cộng tác viên cực kỳ chuyên nghiệp, khi vẽ tranh thương mại, cô rất sẵn lòng lắng nghe ý kiến của bên đặt hàng, nhưng trong những vấn đề nguyên tắc, cô vẫn có lập trường rõ ràng và khả năng thuyết phục đầy lý lẽ.
Tất nhiên … cũng còn tùy.
Gặp phải khách hàng không thể thuyết phục được, cách làm của Thịnh "đại gia" rất đơn giản: Bỏ đơn hàng. Dù sao thì cũng chẳng thiếu gì cái khoản tiền ấy.
Cuộc gọi kéo dài đến nửa tiếng mới kết thúc, cả Thịnh Dĩ và Tiểu Vương đều thở phào nhẹ nhõm.
Đang chuẩn bị cúp máy thì Tiểu Vương như chợt nhớ ra điều gì, giọng điệu mang đầy vẻ dò xét: "Cô Vọng Cửu ơi… cái bản thiết kế lần này ấy, cô có biết là bọn tôi làm bìa cho ca khúc mới của nghệ sĩ nào không ạ?"
"Không biết." Thịnh Dĩ chẳng để tâm, thản nhiên đáp, "Nhưng lúc đó cô có đảm bảo với tôi là không phải nghệ sĩ có phốt mà."
Bản vẽ thương mại lần này gấp đến nghẹt thở, mà người liên hệ lại là nhân viên cô khá tin tưởng, nên Thịnh Dĩ mới đồng ý vẽ trước cả khi ký hợp đồng.
Dù sao thì bên đó cũng đã chuyển tiền đặt cọc trước, lại cam đoan chắc nịch là không dính dáng đến nghệ sĩ dính scandal, nên cô cũng chẳng suy nghĩ nhiều.
"Ờm…" Tiểu Vương mím môi, "Ca khúc này là bài hát mới của anh Giang Liễm Chu ạ."
Thịnh Dĩ: "Ồ, là cậu ta…"
Thịnh Dĩ: "…"
Thịnh Dĩ: "…Cô vừa nói ai cơ?"
Tiểu Vương hoảng hốt ngay lập tức: "Anh… anh Giang Liễm Chu ạ. Cô có… có vấn đề gì không ạ?"
Vừa hỏi, Tiểu Vương vừa lặng lẽ suy tính trong lòng…Cô Vọng Cửu với sếp mình rốt cuộc là quan hệ gì? Thân hay không thân? Có… làm không?
Thịnh Dĩ khẽ giật khóe môi, chẳng buồn nói gì. Cô im lặng càng lâu, Tiểu Vương càng thêm hốt hoảng.
Đến cuối cùng gần như muốn giơ tay thề thốt: "Cô Vọng Cửu à, cô yên tâm! Vừa nãy tôi hoàn toàn không nghe thấy gì đâu ạ! Tôi cũng không biết gì cả, lại càng tuyệt đối không nói linh tinh đâu ạ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!