Nếu nói lúc nãy, khi cậu nhân viên rời đi thì nhiệt độ hiện trường vẫn đang ở mức -10℃, còn lúc Thịnh Dĩ cố gắng làm hòa thì mới hơi nhích lên tới 0℃, sắp chạm ngưỡng tan băng, thì…
Với một câu kia của Bối Lôi, nhiệt độ thẳng thừng tụt xuống… -100℃.
Thịnh Dĩ lạnh run cả người, suýt nữa hắt hơi ngay tại chỗ. Giang Liễm Chu liếc cô một cái, ánh mắt nửa cười nửa không, tặc lưỡi hỏi: "Thì ra cậu nghĩ về tôi kiểu đó à?"
Thịnh Dĩ nghẹn lời, một lúc lâu mới cố làm ra vẻ đó chỉ là chuyện nhỏ xíu, nhẹ nhàng nói: "Người say thì nói năng linh tinh, cậu để bụng làm gì?"
Cô suy nghĩ kỹ hơn, không đợi Giang Liễm Chu phản ứng đã nhanh tay đội ngay cho anh một chiếc mũ khen ngợi: "Giang đại minh tinh mà, rộng lượng thế cơ mà, chắc chắn sẽ không chấp nhặt mấy chuyện cỏn con thế này đúng không?"
Thực tế chứng minh rằng: Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, có những người, bản tính trong xương tủy đúng là chẳng hề thay đổi.
Hồi cấp ba cũng vậy, Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu đôi lúc có va chạm. Nhưng không sao cả.
Chỉ cần cô ra tay trước, chiếm thế chủ động, dùng lời lẽ đánh bại kẻ địch, sau đó khen Giang Liễm Chu vài câu là xong.
Cuối cùng thế nào à? Giang Liễm Chu luôn ngoan ngoãn theo cô! Công thức thành công đã được kiểm chứng nhiều lần.
Ví dụ như:
"Đồng bàn thân yêu nhất định sẽ không làm thế đâu đúng không?"
"Anh Chu tốt tính thế cơ mà, sao lại…?"
"Mọi người đều nói anh Chu khó ở, tôi thấy đâu phải, toàn là người ta vu khống thôi!"
…Chiến thuật bất bại.
Quả nhiên.
Giang Liễm Chu nhìn cô mấy giây, rồi mới nhàn nhạt thu lại ánh mắt, một tay gác lên vô lăng.
"Lên xe đi."
Thịnh Dĩ vừa thở phào một hơi, vừa cười thầm trong lòng. Bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cực kỳ ra dáng đại lão cao lãnh, nhẹ nhàng bước lên xe như thể mình mới là người được mời.
Xe nổ máy lần nữa. Có lẽ vì lần này không cần gấp gáp đi đón người, Giang Liễm Chu lái chậm hẳn lại.
Con phố bar bên ngoài ánh đèn mờ ảo, rực rỡ sắc màu, đầy ắp những nam thanh nữ tú ra đường vui chơi đón năm mới.
Còn hai người họ, chỉ lặng lẽ ngồi trong xe, chầm chậm di chuyển, không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ. So với cảnh náo nhiệt ngoài kia, quả thật đối lập đến buồn cười.
Thịnh Dĩ nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, lặng lẽ đánh giá lại cái đêm giao thừa của mình. Người ta thì bên người yêu vui vẻ đón năm mới, còn cô thì sao?
Trước tiên là làm việc đến nửa đêm gấp rút hoàn thành đơn hàng, sau đó nửa đêm đông giá lại phải nhờ vả bạn học cũ từng mở miệng là cãi nhau để đến quán bar, rồi còn bị cô bạn thân mình đâm một nhát chí mạng…
Giờ đây lại đang phải ngồi chịu trận trong một bầu không khí… lạnh hơn tủ đông.
A… Cô đã gây nên tội gì chứ?
Ngoài dự đoán, giữa bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ, người mở miệng trước lại là Giang Liễm Chu. Giọng anh rất bình thản, như thể chỉ đang tiện miệng trò chuyện.
"Vì sao cậu từ chối ghi hình show truyền hình vậy?"
Thịnh Dĩ ngẩn ra, cô hoàn toàn không ngờ Giang Liễm Chu lại nhắc đến chuyện này vào lúc này.
Từ khi nhận được lời mời đến giờ, Giang Liễm Chu và cả Trang Nghiêu đều có vô số cơ hội nhắn tin hoặc nói thẳng với cô về chuyện đó. Thậm chí cô và Giang Liễm Chu còn có vài lần ở riêng với nhau. Nhưng anh chưa từng nhắc đến nó một lần nào, như thể người đề nghị cô đi quay show couple, vốn không phải là chính anh.
Thịnh Dĩ im lặng một chút, rồi vẫn quyết định nói thật: "Tôi đâu phải là người bạn cùng bàn duy nhất của cậu. Mà nếu ghi hình xong, cuộc sống bình yên của tôi cũng sẽ tiêu tan luôn đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!