Chương 7: Gọi là anh.

Không nói "Chúc mừng năm mới", lại nói "Happy New Year".

Lúc thốt ra câu đó, Thịnh Dĩ cũng sững người một thoáng.

Chính cô cũng không rõ vì sao lại đột ngột bật ra lời chúc ấy. Rõ ràng chỉ định tiện thời điểm, tiện không khí, chào hỏi một câu cho có đầu có đuôi thôi mà.

Vậy mà vừa dứt lời, lại cảm thấy đó thực sự là một lời chúc chân thành, phát ra từ tận đáy lòng.

Năm lớp 12, đêm Giao thừa năm đó, Thịnh Dĩ đang một mình ôn thi mỹ thuật.

Trong lúc nghỉ tay vẽ tranh, cô liếc mắt vào nhóm lớp trên điện thoại, ai nấy đều đang rôm rả đón năm mới.

Thật ra năm ấy, Thịnh Dĩ đã gần như không đến lớp nữa. Cô bận rộn ôn thi năng khiếu, ngày nào cũng sống như kiểu bế quan luyện công.

Từ cuối tháng 12 đến đầu tháng 1, cô liên tục chạy khắp nơi thi đại học, mà đúng dịp giao thừa hôm ấy, cô đang chuẩn bị cho kỳ thi của ngôi trường cô mong muốn nhất Khoa Mỹ thuật, Đại học Cảnh Thành.

Lần hiếm hoi, vị "đại tỷ Thịnh" lại cảm thấy hơi lo. Ông bà đã ngủ từ sớm, cô đang vẽ tranh, gần đến mười hai giờ thì bất ngờ nhận được một cuộc gọi.

Là Giang Liễm Chu gọi tới. Thịnh Dĩ tiện tay bắt máy: "Alo?"

Đầu dây bên kia có vẻ khá náo nhiệt, Thịnh Dĩ nghe loáng thoáng tiếng hò hét của mấy nam sinh, toàn là bạn thân trong lớp với Giang Liễm Chu.

"Im lặng." Giọng Giang Liễm Chu hơi xa, lười biếng như mọi khi. Rồi anh áp sát lại gần, gọi cô một tiếng: "Thịnh Dĩ."

"Ừm," Thịnh Dĩ khẽ đáp.

"Cậu rất muốn vào Đại học Cảnh Thành đúng không?" Giọng anh hỏi rất tự nhiên. Không hiểu sao, bối cảnh bên đó lại im bặt ngay sau câu hỏi, chỉ còn tiếng cười rúc rích của đám bạn nam.

Tự dưng, Thịnh Dĩ cảm thấy hơi xấu hổ. Nhưng bản lĩnh "chị đại" không cho phép cô thể hiện ra ngoài. Cô điềm nhiên đáp: "Ừ. Sao thế?"

"Không sao." Giang Liễm Chu cười cợt, giọng lười nhác mà thoải mái: "Happy New Year. Thi tốt nhé."

Thịnh Dĩ hơi ngạc nhiên: "Cậu nói với tôi đấy à?"

Giang Liễm Chu "tặc" một tiếng, ngừng lại ba giây rồi nói tiếp: "Chơi thật thách, tôi thua rồi. Trong danh bạ tôi, cậu đứng thứ mười ba."

"…Vậy nha, cúp máy đây." Giang Liễm Chu nói kéo dài giọng, chờ một lúc, thấy Thịnh Dĩ vẫn chưa lên tiếng.

Thịnh Dĩ lúc ấy đã tập trung vẽ tiếp, tưởng anh nói xong sẽ tự cúp rồi. Mãi đến khi nghe thấy tiếng "tặc" nhẹ của anh thêm lần nữa, cô mới nhận ra cuộc gọi vẫn đang duy trì.

Thịnh Dĩ: "……"

"Trò thật thách của cậu vẫn chưa xong à?"

"Chưa." Giang Liễm Chu nhướng mày, giọng nghe thì cáu nhưng đuôi mắt lại toàn là ý cười: "Phải bắt người nghe cũng phải nói lại một câu mới tính là hoàn thành."

Vừa nói, anh nhẹ đá một cú vào Phó Thừa Trạch bên cạnh, khẽ nhướng mày. Phó Thừa Trạch ban đầu còn mơ màng, nhưng ngay sau đó đã lập tức hiểu ra, liền phụ họa theo: "Đúng đấy anh Chu, lâu thế rồi còn chưa hoàn thành nhiệm vụ à? Nhanh lên nhanh lên, mọi người chờ sốt ruột cả rồi."

Giang Liễm Chu lười biếng liếc nhìn Phó Thừa Trạch một cái, rồi quay sang thản nhiên buông một câu với Thịnh Dĩ: "Nói đi."

Thịnh Dĩ: "…"

Cái trò "thật thách" của bọn họ đúng là đủ trò nhỉ.

Nhưng Thịnh Dĩ vốn không phải kiểu người ngại ngùng, huống hồ bây giờ cũng là giao thừa rồi, cô dứt khoát, dõng dạc: "Happy new year, Giang Liễm Chu."

Không biết Giang Liễm Chu có phải cũng nhớ lại khoảnh khắc đêm đó năm nào không nhưng Thịnh Dĩ vừa nói xong câu này, không khí giữa hai người lại là kiểu từ lúc tái ngộ đến nay, lần đầu tiên trở nên yên ắng và hoà nhã đến thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!