Giang Liễm Chu trong thoáng chốc cạn lời.
Thịnh Dĩ lần nữa chiếm thế thượng phong, trong lòng âm thầm đắc ý, lại càng thêm khẳng định, đúng là không thể so đo với Giang Liễm Chu được. Cứ phải giữ phong thái "bậc làm cha" thì mới thấy thế giới này thật hoà bình.
Giang Liễm Chu bật cười lạnh, đưa vé đến trước mặt cô, sau đó "cạch" một tiếng dứt khoát khép cửa lại trước mặt cô.
Thịnh Dĩ: "…"
Cô nhìn tấm vé trong tay, vừa lật ra đã thấy… là hai tấm.
Hai tấm…?
Còn đang hoang man, thì cánh cửa kia lại bất ngờ được mở ra.
Thịnh Dĩ: "……"
Giang Liễm Chu cụp mắt nhìn cô, vẻ mặt bình thản, nhưng trong ánh mắt kia lại có gì đó mơ hồ, khó nắm bắt.
"Không cần trả tiền," anh nói, "Tôi cũng đâu tốn gì."
… Ngẫm lại thì cũng đúng, với thân phận của Giang đại minh tinh, có thể khiến cậu ta mở miệng xin vé, e rằng bên kia mới là người cảm thấy vinh hạnh.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại. Với mối quan hệ hiện tại chẳng biết nên dùng từ gì để hình dung giữa họ, việc Giang Liễm Chu có tốn tiền hay không thì là chuyện của cậu ta. Cậu ta không tốn tiền, chẳng lẽ cô lại thật sự không cần trả?
Thịnh Dĩ vốn không phải kiểu người thích chiếm lợi, nghe vậy thì lập tức từ chối: "Tôi nên trả thì vẫn phải trả, lát nữa tôi chuyển cho cậu."
"Cậu ghét nợ người ta đến mức đó à…" Giang Liễm Chu nheo mắt, khóe môi mang ý trêu chọc, giọng nói cũng chẳng dễ chịu hơn là bao. Nhưng nói được một nửa, Giang Liễm Chu lại dừng lại, nhún vai như chẳng còn hơi sức đâu mà bận tâm: "Thôi, cậu thích sao thì tùy vậy."
Nói xong, Giang Liễm Chu chỉ khẽ gật đầu ra hiệu rồi quay người đi vào nhà, lần này khép cửa lại rất nhẹ, không còn tiếng "cạch" đầy thù hằn ban nãy, nghe qua dường như còn mang theo chút phong vị "peace & love".
Dù vậy, Thịnh Dĩ biết rất rõ, chủ nhân cánh cửa kia, chẳng có chút nào gọi là "peace" hay "love" cả.
Thịnh Dĩ: "…"
Nói xem cái người này, lần đầu tiên trong đời cô gặp kiểu người không thích nhận tiền thế này.
Về đến nhà, cô suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn chuyển tám nghìn cho Giang Liễm Chu, coi như là tấm vé còn lại được tặng. Mặc dù rõ ràng hơn ai hết, Thịnh Dĩ biết với giá trị hiện tại của Giang Liễm Chu, tám nghìn đồng ấy có là gì đâu chứ?
Giang Liễm Chu không nói một lời, nhận tiền ngay.
Dù chỉ là qua màn hình, nhưng Thịnh Dĩ gần như có thể tưởng tượng được biểu cảm bên kia, chắc chắn là kiểu mặt lạnh lùng, xen lẫn chút không cam lòng.
Không hiểu vì sao, cô lại nhắn thêm một tin nữa:
[A Cửu]: "40 tấm."
[Ivan]: "?"
[A Cửu]: "Ảnh khỏa thân, đừng quên đấy."
[A Cửu]: "Cậu nhận tiền rồi, còn hỏi tôi làm gì?"
[Ivan]: "……"
[A Cửu]: "Tốt nhất là bản có chữ ký, sau này dễ bán lại. Cảm ơn."
Giang Liễm Chu: "……"
Đệt! Còn biết nói "cảm ơn" nữa cơ đấy. Nói chuyện với cậu ta mà cũng khách sáo thế rồi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!