"Bạn học Thịnh" ba chữ này vừa truyền ra từ mic, vang lên giữa đại giảng đường, cả lớp lập tức náo loạn.
Nhờ vào khả năng thính giác khá tốt, và tất nhiên, rõ ràng đám sinh viên này cũng chẳng vì đương sự có mặt mà nể nang gì cả.
Vì thế…Thịnh Dĩ nghe được rõ ràng rành mạch.
"Trời ơi, lúc cổ vừa bước lên mình còn đang thắc mắc trợ giảng là ai, dù không thấy rõ mặt, nhưng cái khí chất đó đảm bảo là người lớn tụi mình không với tới rồi!"
"Bảo sao anh Chu lại để trợ giảng lên giúp làm cái này cái kia, nãy còn tưởng ảnh bữa nay lên lớp mà nói chuyện ám muội quá trời, ai ngờ…"
"Mới đến dạy một tiết thôi mà Thịnh Dĩ cũng phải đi theo… Hai người họ đang quen nhau thiệt hả?"
"? Mạnh dạn lên chút được không? Không phải quen nhau nữa đâu, giờ phải hỏi: có phải sắp cưới luôn rồi không?"
Thịnh Dĩ: "……"
Cô nghe thấy, dĩ nhiên công tử Giang cũng nghe thấy. Anh còn cố tình nhướng mày với cô một cái, lần này tránh khỏi mic, hạ giọng nói nhỏ đủ để chỉ một mình cô nghe: "Nghe thấy chưa? Nhiều người giục lắm đó."
Thịnh Dĩ bình tĩnh gật đầu: "Nếu có người giục cậu tiêu tiền, cậu cũng tiêu à?"
Giang Liễm Chu dáng vẻ lười biếng, một tay đút túi quần, tựa hờ vào bàn giảng, thờ ơ đáp: "Còn phải xem ai giục nữa."
Thịnh Dĩ: "?"
Anh hơi hất cằm lên, nói: "Tiểu thư Thịnh chẳng hạn, biết đâu lại có niềm vui bất ngờ?"
"Niềm vui bất ngờ?" Thịnh Dĩ vẫn còn cân nhắc câu đó, vừa mở PPT vừa bình thản đáp, "Cũng được, đưa tôi mười triệu, tôi thuê sát thủ ngay hôm nay."
Giang Liễm Chu: "……"
Giang Liễm Chu: "Cậu thật tàn nhẫn."
Đại tỷ Thịnh lạnh lùng cười khẩy, thẳng lưng rời khỏi bục giảng.
Trước khi xuống, cô còn nghe thấy có người dưới ghế lầu bầu: "Trời ơi thích xem Mộc Dĩ Thành Chu nói chuyện nhỏ nhỏ ghê á, dù nghe không rõ gì hết mà vẫn thấy ngọt, còn tưởng tượng hai người thì thầm "yêu anh" – "anh cũng yêu em". Đỉnh!"
Thịnh Dĩ: "?"
Không, là "giết cậu" – "cậu thật tàn nhẫn", cảm ơn nhiều.
Trên đường quay về chỗ ngồi, Thịnh Dĩ hoàn toàn bị ánh mắt của cả đám sinh viên càn quét từ đầu đến cuối.
Khiến tâm trạng cô giờ đây phức tạp không lời nào tả nổi, mà công tử Giang lại chưa bao giờ biết thế nào là "dĩ hòa vi quý".
Anh lại bật mic: "Được rồi các bạn, thu hồi ánh mắt khỏi người trợ giảng của tôi đi, chuẩn bị vào học thôi."
Ở đây toàn là sinh viên đại học, lại là sinh viên trường nghệ thuật, vốn đã quen đùa giỡn với thầy cô. Dù người đang đứng trên bục là một ngôi sao hạng A, nhưng đùa giỡn thì vẫn cứ thoải mái.
Một cô gái ở hàng đầu tranh thủ lúc chuông chưa vang, liền kêu lên: "Thầy Giang, như vậy là thiên vị đó nha, sao thầy được nhìn mà tụi em thì không?"
Cả giảng đường nổ tung lần nữa, không ít người hùa theo: "Đúng đó thầy Giang, nhìn gái đẹp là quyền lợi chung của mọi người mà!"
Giang Liễm Chu cũng chẳng giận, dù như đang đáp lời cô gái hàng đầu, nhưng ánh mắt lại rơi trên người Thịnh Dĩ.
Giọng anh lại thản nhiên, nghe qua còn tưởng đang rất nghiêm túc: "Bạn học kia, phát biểu chú ý một chút, đó là trợ giảng của tôi, nếu bạn cũng muốn nhìn, thì về nhờ trợ giảng của bạn."
Cô gái: "……"
Thịnh Dĩ: "……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!