Chương 49: Trợ giảng của tôi.

Tiếng nhạc vang lớn, người qua lại cũng rất đông. Có lẽ vì hai người họ đứng ở góc này hơi lâu nên dù đều đeo khẩu trang, khí chất, cách ăn mặc và dáng vóc của họ vẫn quá nổi bật, đâu phải chỉ một chiếc khẩu trang là có thể che giấu hết.

Tin tức Giang Liễm Chu sẽ lên lớp hôm nay đã được công bố trước trong trường từ lâu.

Với độ nổi tiếng như của anh, buổi học này đương nhiên đã gây náo động cả học viện Âm nhạc ở Minh Tuyền. Dù là fan trung thành hay chỉ là người qua đường, ai nấy đều mong ngóng tiết học ấy.

Nghe nói, từ khi tài khoản chính thức của học viện Âm nhạc Minh Tuyền công bố tin tức, giảng đường lớn được dùng cho buổi học đã bị đặt kín chỗ trước.

Về sau, đến cả các khoảng trống phía sau và bên hông lớp, chỉ cần đứng được là cũng đã bị chiếm mất. Ai nấy đều sợ mình không chen được vào lớp để nhìn thấy Giang Liễm Chu.

Thế nên lúc này, dĩ nhiên có không ít người đi qua đều lờ mờ nhận ra anh là Giang Liễm Chu, rồi đoán người đi cạnh anh chính là Thịnh Dĩ.

Mọi người đều phấn khích, lấy tay che miệng, sợ mình lỡ kêu thành tiếng. Cũng có vài người muốn đến xin chữ ký, nhưng khi thấy bầu không khí khác thường giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, ai nấy đều ngừng bước, không dám tiến tới, chỉ đành luyến tiếc vòng qua họ.

Không ai quấy rầy, vì thế, từ sau khi Giang Liễm Chu nói ra câu cuối cùng đến giờ, đã trôi qua ba phút, giữa hai người vẫn là một khoảng yên lặng.

Tựa như họ đang bị cách ly khỏi thế giới này, rơi vào một góc chân không tĩnh lặng.

Tính tình vốn không kiên nhẫn lắm, vậy mà Giang Liễm Chu lại bình tĩnh đến kỳ lạ, kiên nhẫn chờ Thịnh Dĩ mở lời, không chút vội vàng hay thúc ép.

Cứ như thể, đã qua cả một thế kỷ rồi, Thịnh Dĩ cuối cùng cũng chớp mắt, chuyện này thật kỳ lạ.

Thịnh Dĩ từ nhỏ đến lớn đã được tỏ tình không biết bao nhiêu lần. Cách gì cô cũng từng thấy: có người chặn cô để tặng hoa, có người đàn hát dưới ký túc xá, có người mỗi sáng gửi thư tình kèm cả bữa sáng…

Cô đều từ chối dứt khoát, chẳng mảy may do dự. Vậy mà giờ đây, khi nghe Giang Liễm Chu thổ lộ bằng một cách tưởng chừng đơn giản hơn người khác, cô lại đột nhiên không nói nên lời.

Vì đó là Giang Liễm Chu, chỉ riêng cái tên ấy thôi cũng đã đủ xứng đáng với mọi lời ca tụng. Thịnh Dĩ khó nhọc mở miệng: "Cậu… thích tôi à?"

Giang Liễm Chu liền bật cười khe khẽ, có chút bất đắc dĩ: "Trước đây tôi từng hỏi Hứa Quy Cố nên tỏ tình kiểu gì, cậu ấy nói tôi đã thể hiện quá rõ ràng rồi. Cậu ấy bảo, ai cũng nhìn ra được rốt cuộc tôi xem cậu đặc biệt đến mức nào. Thịnh Dĩ, lúc đó tôi cũng nghĩ như vậy."

"……"

Thịnh Dĩ lại im lặng thêm hai giây.

Hình như… đúng là vậy thật. Nhưng có lẽ vì từ thời cấp ba, cô đã quen với sự đối đãi đặc biệt Giang Liễm Chu dành cho mình, dần dà cô dường như đã bắt đầu xem đó là điều đương nhiên.

Giờ nghĩ lại, hồi cấp ba chắc mọi người đều thấy hai người họ rất mập mờ nhỉ?

Nhưng Thịnh Dĩ lại chưa từng nghĩ đến khả năng rằng Giang Liễm Chu thật sự có thể thích một ai đó.

Giống như hiện tại, Thịnh Dĩ vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Nói đúng hơn là… cô luôn nghĩ một người như Giang Liễm Chu, sinh ra đã ở đỉnh cao, thứ gọi là "thích" ấy, sẽ rất khó tồn tại trong anh.

Khi đã thuận buồm xuôi gió đến mức muốn gì có nấy, thì khát khao thật sự cũng chẳng còn bao nhiêu nữa.

Thậm chí cô còn mím môi, hỏi dò: "Không phải cậu đang diễn thử kịch bản cho chương trình tạp kỹ sau này đấy chứ?"

Cậu ấm họ Giang nhướng mày: "Nếu tôi nói đây là diễn kịch bản, sau này tôi tỏ tình thật, cậu còn tin nổi sao?"

Thịnh Dĩ: "…"

Cũng đúng thật. Giờ thì Giang Liễm Chu nói gì, cô cũng thấy khó mà tin được.

Thịnh Dĩ lại rơi vào im lặng thêm một lúc, đầu óc rối tung, cuối cùng gượng gạo nói: "Chúng ta hiện tại chẳng phải rất tốt sao? Tôi luôn coi cậu là một trong những người bạn thân nhất của tôi. Cậu đột nhiên nói thế, tôi thật sự không biết nên…"

Giang Liễm Chu chậm rãi gật đầu: "Nhưng điều tôi thiếu nhất bây giờ lại không phải bạn bè. Tôi chỉ thiếu một người bạn gái. À, còn thiếu một cô vợ tương lai nữa."

Thịnh Dĩ: "…"

Thịnh Dĩ: "Từ miệng cậu mà thốt ra mấy chữ đó, nghe cứ thấy sai sai…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!