Hồi đó, Giang Liễm Chu đúng là đã chuẩn bị rất nhiều.
Anh có một thẻ ngân hàng để dành riêng, dù chỉ là tiền lì xì với tiền tiêu vặt thường ngày thôi, nhưng với tư cách đại thiếu gia nhà họ Giang, số tiền đó gộp lại cũng đã là một khoản kha khá rồi.
Anh hỏi mẹ mình về các thương hiệu mỹ phẩm, rồi hỏi đến từng mã màu cụ thể, chép cả một quyển sổ đầy những ghi chú chi chít.
Học đến mức đầu óc quay mòng mòng, còn mệt hơn làm liền mười đề thi tổ hợp lý – hóa – sinh.
Mấy cái mã màu toàn là dãy số rối tung, Giang thiếu gia cầm hai thỏi son mà mẹ bảo khác màu, đối chiếu kỹ đến độ muốn dán mắt vào, nhìn mãi mà vẫn không phân biệt được rốt cuộc khác chỗ nào.
Mẹ Giang thấy vậy, còn cố tình trêu chọc: "Liễm Chu à, mấy món đồ trang điểm này học khó lắm đấy con. Con nhìn này, riêng phấn mắt đã chia làm bảng màu và đơn sắc, còn phân thành tông màu như đất, hồng, xanh ngọc,… lại còn chất liệu lì hay nhũ nữa chứ, nhiều lắm cơ. Nhưng chỉ nhìn đồ chưa đủ đâu, phải xem người đó có hợp không. Nếu con thật sự nhìn không ra, thì cứ dắt người đó về nhà, để mẹ giúp con nghiên cứu luôn."
Giang Liễm Chu: "…"
Giang Liễm Chu: "Mẹ, thưa mẹ yêu quý, con tốt nghiệp cấp ba rồi, mẹ còn coi con như đứa ba tuổi mà lừa à?"
Mẹ Giang cười đến ngả nghiêng trên ghế sofa, còn Giang thiếu gia thì vừa đóng sổ lại, vừa thong thả đứng dậy: "Cơ mà… cũng không phải không được đâu."
"Lát nữa mẹ chuẩn bị phong bao thật to vào, chờ khi "bạn gái tương lai" chính thức thành bạn gái, con sẽ đưa về cho mẹ xem luôn."
Anh còn giả vờ ra dáng đạo sĩ bấm ngón tay đoán một quẻ:"Hừm… cũng không phải đợi lâu đâu."
Mẹ Giang cười càng to hơn: "Tự tin dữ vậy? Con chắc người ta thích con à? Mới mấy hôm thôi đấy nha!"
Giang thiếu gia chẳng hề ngại, vừa nhét sổ vào ngăn bàn, vừa ngẩng đầu lên lầu, còn không quên vẫy tay ngạo nghễ: "Làm sao có chuyện người ta không thích con trai mẹ được chứ?"
Bà Giang càng nhìn càng thấy con trai mình đáng yêu.
Mỗi ngày, bà thấy anh kéo theo bọn bạn như Trì Bách hay Phó Thừa Trạch, đi hết trung tâm thương mại này đến trung tâm khác, tay ôm cả đống đồ trang điểm, có cái là đồ bà gợi ý, có cái là do mấy chị tư vấn viên khen "màu này hợp da trắng lắm", nghe xong là Giang thiếu gia vung tay mua ngay, chẳng chớp mắt.
Trì Bách và Phó Thừa Trạch sắp phát điên.
Phó Thừa Trạch liên tục cầu xin: "Anh Chu, em sai rồi, em không nên cười lúc anh bảo muốn đi mua mỹ phẩm… Anh tha cho em được không? Lần sau đừng kéo em theo nữa, gọi Trì Bách ấy! Trì Bách rảnh mà! Em còn phải đi du lịch với… với con trai của chị gái ông cụ hàng xóm nhà bà nội em!"
Trì Bách lập tức kêu toáng lên: "Tôi á? Tôi không được đâu! Mẹ tôi bảo tôi đi… đi xem mắt rồi!"
Phó Thừa Trạch: "…Cậu còn điêu hơn tôi."
Trì Bách: "Hóa ra cậu cũng biết bản thân điêu thật đấy?"
…
Nhưng đáng tiếc thay. Trước sự ngang ngược bá đạo của Giang đại thiếu gia, bọn họ không có quyền lựa chọn.
Giang Liễm Chu híp mắt nhìn hai tên bạn: "Thế thì đúng lúc rồi. Dù là đi du lịch hay đi xem mắt, cũng phải giữ hình tượng tốt đẹp chứ đúng không? Đi thôi, đi mua đồ trang điểm."
…
Những ngày tháng đó, đến giờ vẫn là cơn ác mộng kinh hoàng nhất của Trì Bách và Phó Thừa Trạch.
Ba chàng trai cao lớn, ngày nào cũng lượn qua lượn lại trong các quầy mỹ phẩm cao cấp ở trung tâm thương mại, đến mức các chị nhân viên đều quen mặt.
Thỉnh thoảng còn nghe họ thầm thì với nhau: "Dạo này mấy cậu cấp ba chăm chút ngoại hình thật đấy!"
Trì Bách: "…"
Phó Thừa Trạch: "…"
Không đâu… Chỉ là có một người, muốn chăm chút cho tương lai bạn gái của mình thôi mà…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!