[jlz anh cũng có ngày hôm nay… Nói bao nhiêu lần rồi là phải làm người đàng hoàng, mà anh cứ không nghe là sao hả?]
[Tôi thấy tội cho Trì Bách, từ hôm nay trở đi chắc sẽ ám ảnh mỗi khi có điện thoại gọi tới mất. Chỉ cần chuông reo là lập tức sợ có phải "cún con" gọi tới không…]
[Đừng… đừng có hành hạ mình Trì Bách nữa được không? Tôi bắt đầu thấy thương rồi, từ cái khoảnh khắc gặp Giang Liễm Chu là số phận cậu ấy đã định là vai bi kịch rồi…]
[Dù tổ chương trình không lường trước được độ "mặt dày" này, nhưng xét theo một cách nào đó thì các nhiệm vụ thật sự rất có logic, nhiệm vụ trước càng "lố", thì nhiệm vụ sau càng thảm…]
Uông Đồng Hân: "……"
Cô âm thầm cúi đầu, sợ Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ thấy được biểu cảm của mình, vai run lên từng đợt như đang cố nhịn cười đến mức sắp phát điên, dùng hết sức bịt miệng lại, không để mình bật cười thành tiếng.
Dù Du Thâm không biết rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn biểu hiện của Giang Liễm Chu và Uông Đồng Hân, cộng thêm thần thái "giả vờ bình tĩnh" của Giang Liễm Chu… Cũng không khó để đoán ra mức độ của "chuyện" đó. À không, phải gọi là "sự cố" mới đúng.
Anh nghiêng đầu liếc nhìn Thịnh Dĩ một cái, rồi vỗ nhẹ vai Uông Đồng Hân, thấp giọng an ủi: "Đừng buồn, có gì đâu? Chẳng phải chỉ là không hoàn thành nhiệm vụ thôi mà? Không sao hết."
Uông Đồng Hân: "?"
Uông Đồng Hân: "Hu hu hu, tôi chỉ là… lo, lo cho A Cửu với anh Chu thôi…"
Khán giả trong phòng livestream không khỏi cảm thán:
[Chương trình này thực sự không nên gọi là "Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy", mà nên đổi tên thành "Những kẻ diễn sâu luyện thành như thế nào" mới đúng.]
[Cho tôi lảm nhảm một chút, chỉ cần Đồng Hân lúc đóng phim cũng có diễn xuất như lúc này, chắc đã chẳng bị chửi đến vậy rồi.]
[Diễn gì mà diễn? Cô ấy diễn khóc mà cười ra tiếng luôn đó, không bị chửi đã là may, không khéo còn mất mạng nữa ấy…]
Thịnh Dĩ: "……"
Cô trầm mặc hai giây, nhìn sang Giang Liễm Chu, khoanh tay trước ngực, nhếch môi: "Sao? Tình anh em của các cậu tan vỡ rồi à?"
Không đợi cậu trả lời, cô lại tiếp: "Nếu tôi nhớ không lầm, thì mấy người từng thề là: trừ khi cùng thích một người, hoặc là xảy ra chuyện mưu sát lừa đảo, thì sẽ mãi mãi là anh em tốt, đúng chứ?"
Thiếu gia Giang không hổ là thiếu gia Giang, chỉ mất một khoảng thời gian ngắn đã điều chỉnh lại tâm lý, mặt mày bình thản, thậm chí còn cười cười: "Thì đây chẳng phải là mưu tài hại mệnh đấy sao?"
Thịnh Dĩ: "?"
Dù nói thế nào, thì nhiệm vụ này cũng xem như thất bại một nửa. Theo như nội dung trên thẻ nhiệm vụ, Giang Liễm Chu đương nhiên phải chịu phạt.
Chủ quầy bán bánh kếp lại đưa tới một tấm thẻ phạt. Hai tay bị trói sau lưng, không được dùng công cụ, phải ăn hết món ăn cuối cùng vừa mua. Toàn bộ quá trình phải do bạn đồng hành cầm đồ ăn phối hợp.
Khóe môi Giang Liễm Chu cứng đờ, quay đầu liếc nhìn món ăn cuối cùng mà mình và Thịnh Dĩ vừa mua Một hộp đầy ắp, chưa ăn miếng nào, tổng cộng năm viên… bánh bạch tuộc Takoyaki.
Lần này, thẻ phạt không còn bị giấu như lúc nãy, khán giả livestream vừa thấy đã bùng nổ.
[……Giỏi lắm, đúng là "Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy", chơi độc thật đấy.]
[May mắn được chứng kiến màn "trói tay ăn đồ" trên sóng trực tiếp, xin chân thành cảm ơn đạo diễn, cảm ơn tổ biên tập!]
[Còn phải để A Cửu cầm đồ ăn cho nữa chứ? Trời đất ơi, rốt cuộc đây là phạt ai vậy trời!]
[Chị gái phía trên nói đúng đó, ăn mà phải cúi gần sát thế, không làm chuyện gì khác thì rõ ràng là trừng phạt Giang ca rồi~]
Thịnh Dĩ: "……"
Cô nhìn dòng chữ trên thẻ phạt, đưa mắt liếc trái liếc phải tìm xung quanh…
Có lẽ cảm nhận được sát khí ngùn ngụt toát ra từ người Thịnh Dĩ, Uông Đồng Hân cũng theo ánh mắt cô mà liếc quanh một vòng, cuối cùng run rẩy dè dặt hỏi: "A Cửu ơi, cô… cô đang tìm gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!