Chương 43: Không có quyền quyết định.

[……]

[Chị ba chấm là vì bị ngọt đến mức không nói nổi nữa đúng không hu hu, em hiểu chị! Em cũng chỉ muốn bịt miệng gào thét rồi điên cuồng quẩy nhạc thôi, kiếp trước chắc cứu cả vũ trụ, kiếp này mới được làm fan cp Mộc Dĩ Thành Chu như thế này!]

[A Cửu à, cậu đừng hỏi anh ấy kẹo tai thỏ có ngon không… Cậu phải biết là, chỉ cần là cậu đút tận tay, dù có là thuốc độc cũng thấy ngon như kẹo…]

[Aaaaaa jlz tui ghen với anh muốn chết! Dựa vào cái gì mà anh được A Cửu đút cho ăn hả! Có bản lĩnh thì rút kiếm đi, ai thắng thì A Cửu làm vợ người đó!]

[Chuyện gì thế này, tui vừa bị đoạn "giả vờ nghiêm túc" của Giang Liễm Chu làm ngọt đến phát khóc… Lần đầu tiên thực sự hiểu ra sức hút của kiểu người kiêu ngạo ngoài lạnh trong ấm: rõ ràng là mua cho cậu, vậy mà không màng hình tượng giơ kẹo suốt cả đường, cuối cùng chỉ vì một câu "Thâm ca" mà làm ra vẻ hờn dỗi. Giang Liễm Chu anh thật giỏi quá đi… xứng đáng có vợ!]

[Buồn cười nhất chẳng phải là cái từ "hả?" mà chính ảnh tự thêm vào à? Gọi đó là gì nhỉ, là tôn nghiêm cuối cùng của một người chồng sợ vợ đúng không?]

Thịnh Dĩ tự mình nếm thử bên tai còn lại. Quả thật rất ngọt, đến mức ngay cả người vốn thích đồ ngọt như cô cũng thấy hơi quá đà.

Nhưng nghĩ lại thì… Có ai mua kẹo tai thỏ mà thật sự là để ăn đâu?

Cô liếc nhìn Giang Liễm Chu đang đứng cạnh, miệng còn đang ngậm kẹo, lời khen có hơi ngọng nghịu: "Tai dài ghê, tôi thích lắm. Cảm ơn cậu."

Uông Đồng Hân: "……"

Cô ấy nhất thời cũng chẳng nói rõ được cảm xúc trong lòng là gì. Chắc là… khó tránh khỏi một chút ghen tị.

Một người có thể ghi nhớ hết mọi sở thích và điều bạn không thích, chỉ cần nhìn thấy thứ gì là nghĩ ngay đến bạn, âm thầm làm rất nhiều chuyện, vậy mà chẳng hề lên tiếng kể công. Người như thế… ai nhìn vào mà chẳng thấy lòng mình xao xuyến?

Thịnh Dĩ hoàn toàn không hay biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Cô cất lại viên kẹo thỏ mất hai cái tai vào túi, hỏi Giang Liễm Chu: "Nhiệm vụ của các cậu hoàn thành rồi à?"

Giang Liễm Chu hơi nhướn mày: "Tất nhiên. Tôi có nhiệm vụ nào mà làm không xong chứ?"

Thịnh Dĩ trực tiếp lơ đi câu khoe khoang tự mãn kinh niên của anh, tiếp tục hỏi: "Nhiệm vụ là gì vậy? Có khó không?"

Uông Đồng Hân – người đã chứng kiến toàn bộ quá trình: "……"

Cô lặng lẽ lùi lại một bước, cố gắng rời khỏi chiến trường mùi mẫn trước mặt.

Giang Liễm Chu thuận tay nhận lấy chiếc bát giấy Thịnh Dĩ vừa ăn xong, tiện tay ném vào thùng rác, rồi đáp lời: "Dễ thôi, chỉ cần khen bạn cùng bàn kiêm cộng sự một câu là xong."

"Thật à?" Nghe đơn giản quá, đến mức Thịnh Dĩ còn cảm thấy không giống phong cách "b**n th**" của tổ chương trình.

Cô liền chuyển chủ đề: "Vậy cậu đã khen tôi cái gì?"

Giang Liễm Chu khẽ cong môi, biểu cảm như thể sắp bị chính mình làm cảm động đến nơi: "Tất nhiên là tôi khen cậu hẳn năm phút liền, thay đổi bao nhiêu cách để khen đấy nhé, nào là trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa*… khen đủ cả!"

*Trầm ngư lạc nhạn,, bế nguyệt tu hoa là một cụm từ Hán Việt, thường được dùng để ca ngợi vẻ đẹp tuyệt đỉnh của người phụ nữ, khiến cho cá phải lặn xuống, chim phải sa xuống, mặt trăng phải giấu mình và hoa phải e thẹn.

Thịnh Dĩ lại liếc anh một cái, gật gù ra vẻ như đang cân nhắc điều gì.

Giang Liễm Chu cười lười biếng, giọng điệu nghe có vẻ tuỳ ý, cuối câu còn kéo dài một chút: "Nếu là cậu nhận nhiệm vụ này, cậu sẽ làm thế nào?"

Thịnh Dĩ thấy quanh mình người vây xem ngày càng nhiều, cảm thấy không tiện đứng lại thêm nữa, bèn xoay người bước về phía trước. Khi đi, cô thản nhiên đáp: "Thì khen cậu thôi."

Cậu Giang đi bên cạnh cô, trong đôi mắt đào hoa ánh lên nụ cười rực rỡ, khẽ gật đầu rồi truy hỏi: "Thế khen kiểu gì?"

Không hiểu vì sao, rõ ràng Giang Liễm Chu chưa nói gì thêm, vậy mà Thịnh Dĩ lại tự nhiên bổ sung nốt câu sau trong đầu anh "Anh đây ưu điểm chất chồng, có mà khen không xuể ấy chứ?"

Thịnh Dĩ: "……"

Cô im lặng hai giây, bắt đầu khen: "Đầu tiên, ánh mắt tốt, biết nhìn ra điểm mạnh ở bạn cùng bàn; tiếp theo, thật thà, có thể nói thật lòng những ưu điểm đó; cuối cùng, vận khí cũng tốt, vì có được một người bạn cùng bàn như vậy."

Giang Liễm Chu: "……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!