[Trời ơi trời ơi trời ơi, ai là người đang "ship sống ship chết"? Là tôi! Chính là tôi đó! Sao lại ngọt thế này hả trời ơi, tôi sắp điên rồi, các chị em ơi, tôi đã nói lắp luôn rồi!!]
[Hu hu hu tôi thật sự từng nghĩ rằng không cùng đội thì sẽ chẳng có bao nhiêu đường đâu, ai mà biết được chứ……jlz, anh đúng là quá đáng yêu luôn! Cái gì gọi là "cô ấy rất thích"? Ý là, cái gì A Cửu thích, anh cũng biết hết rõ rành rành đúng không? Hu hu hu, đúng là bị ép ăn kẹo ngược đầu luôn, không ăn không được mà!]
[Nên là, với jlz mà nói, "cô ấy" giờ đã không còn là một đại từ chỉ người nữa rồi đúng không? Với người khác, "cô ấy" có thể chỉ nhiều người. Nhưng với Giang Liễm Chu, "cô ấy" chỉ có thể là Thịnh Dĩ thôi……]
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds (mãi đỉnh), chị gái à, chị lúc nào cũng miêu tả trúng ngay điểm ngọt, em yêu chị lắm lắm TT]
[Cảnh vừa rồi mà bảo không có dàn dựng hậu kỳ thì ai tin được chứ! Thật sự luôn đó, tôi có đức có hạnh gì mà lại được ăn kẹo Mộc Dĩ Thành Chu thế này.]
So sánh mà nói thì, Du Thâm chỉ mỉm cười gật đầu, rất có phong thái quý ông mà đề nghị: "Vậy nếm thử đi? Vẫn chưa thử món đặc sản này mà."
Còn Uông Đồng Hân thì…
Phải nói sao đây, tình huống bây giờ chắc là chỉ có một thế giới nơi Uông Đồng Hân là người chịu tổn thương, đã thành hiện thực.
Cô nàng nhỏ làm màu giờ đã bắt đầu sụp đổ. Cô ấy! Rốt cuộc tại sao lại phải hỏi cái câu đó cơ chứ! Giá mà cô ấy không có cái miệng này thì tốt biết mấy!
Buổi quay ở lễ hội ẩm thực vừa mới bắt đầu, các khách mời đều biết rõ dụng ý của tổ chương trình.
Dĩ nhiên là có nhân viên hậu trường theo sau thanh toán tiền, chuyện tốt đẹp thế này, đương nhiên chẳng ai vội tìm NPC nhiệm vụ ngay, mà đều đang thong dong đi qua từng quầy, thưởng thức ẩm thực địa phương.
Lễ hội ẩm thực địa phương đúng là nổi tiếng xa gần. Giá không quá đắt, nhưng món nào cũng ngon đến mức khiến người ta không ngừng tấm tắc.
Các khách mời vừa đi vừa ăn vừa trò chuyện, khung chat livestream của từng đội đều toàn icon mèo khóc.
[Tại sao, tại sao lại chọn xem ăn uống vào đúng cái lúc này chứ……]
[Song Song đáng yêu quá, cái món em ấy ăn trông ngon quá trời, tên gì vậy?]
[Mì nước đường đó! Tôi thích cực kỳ! Không được, tôi phải phi ngay xuống lầu mua một phần mì nước đường ăn trong lúc xem, chứ xem vậy đúng là cực hình luôn!]
[Tống Viêm cầm hộp phấn màu vàng chóe hỏi Thanh Phù: Vừa nãy là má hồng, vậy cái này là má… vàng à? Tôi cười tới muốn ngất, anh ấy nghĩ gì vậy trời! Bao nhiêu lớp hóa trang sân khấu coi như bỏ phí hết rồi hả? Tôi bắt đầu thấy lo trước cho tạo hình của Song Song luôn……]
Bên phía Thịnh Dĩ cũng không ngoại lệ. Cô vừa đi, vừa giảng giải cho Du Thâm nghe về cách dùng từng món đồ trang điểm.
Du Thâm đúng là học bá chính hiệu, khả năng tiếp thu xuất sắc, rất nhanh đã nhớ được tên từng món đồ.
Anh vừa cẩn thận thử màu son trên cổ tay, vừa quay sang hỏi: "Anh Chu biết trang điểm không?"
Thịnh Dĩ trầm mặc hai giây: "Theo lý mà nói, chắc là không biết."
Ít nhất là trong ký ức hạn hẹp của cô thì, Giang Liễm Chu không biết trang điểm. Cái người ấy vốn là một cậu thiếu gia chính hiệu, trai thẳng tiêu chuẩn. Nếu không thì cũng đâu có thể sau khi cân nhắc đủ kiểu, cuối cùng lại chọn cho cô một cây son… màu hồng Barbie.
Du Thâm dường như thở phào nhẹ nhõm: "Vậy cũng đỡ, không phải mỗi mình tôi không biết."
[Anh Chu: ?]
[Haha DU Thâm à, sao mà anh nói chuyện như thể: Không sao đâu, thi trượt cũng ổn, ít ra vẫn có người rớt chung với mình ấy.]
[Không biết các cậu có nghĩ như tôi không, chứ tôi thấy jlz chắc chắn không biết trang điểm đâu. Nhìn cái bộ dạng kiêu kiêu ngầu ngầu đó kìa. Nghĩ tới vòng sau là phải hóa trang cho bạn cùng bàn, tôi lo cho bốn nữ khách mời thật sự đó.]
Thịnh Dĩ càng nghe càng im lặng, nghĩ lại một chút, tạo hình vòng ba của cô… còn phải phát sóng nữa chứ… So với niềm vui hiện rõ trên mặt của ba cặp khách mời còn lại, Uông Đồng Hân càng nghĩ càng hối hận, vòng trước rốt cuộc vì sao cô lại bị điểm âm vậy chứ?
Giang Liễm Chu ăn rất ít, mỗi món chỉ nếm chút ít, nhưng vẫn biết khen ngợi, thái độ chân thành chứ không giả dối, nhưng đối với Uông Đồng Hân thì khó mà nuốt trôi nổi.
Giang Liễm Chu vừa cầm một phần bánh lọc đường nâu, vừa ăn từng miếng nhỏ, ánh mắt lại lướt qua các quầy hàng xung quanh. Đến khi anh nhìn thấy một quầy bán kẹo vẽ truyền thống, ánh mắt hơi khựng lại, quay đầu hỏi Uông Đồng Hân: "Cô muốn ăn kẹo vẽ không?"
Uông Đồng Hân, thật ra không hề muốn ăn, nhưng: "…Muốn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!