Chương 41: Tôi rất thích.

[Tuy không biết rốt cuộc anh Chu nhớ ra chuyện gì… nhưng đúng là bị "phát cẩu lương" đến chóng mặt rồi.]

[Cứ tưởng hai người không cùng một nhóm thì mình chẳng ăn được miếng đường nào, ai ngờ… là mình quá non, hoàn toàn không hiểu sự hiểm ác của xã hội này.]

[jlz: Không nói về A Cửu thì chúng ta chẳng còn chuyện gì để nói nữa.]

[Dù hơi có lỗi với cô nàng đáng thương Đồng Đồng, nhưng… tớ lại thấy thích cái kiểu "tiêu chuẩn kép" của anh Chu một cách khó hiểu. @Thịnh Dĩ, thấy chưa, đàn ông thế này mới đáng để dắt về nhà cho yên tâm.]

[Đồng Đồng thật sự quá thảm. Dù gì cũng là một tiểu công chúa có tiếng, phải lấy lại khí thế đi chứ! Đứng lên mà đối đầu với Giang Liễm Chu nào!]

Ngay cả Uông Đồng Hân cũng có cảm giác mình vừa bị nhét đường cho đầy miệng.

Ấy thế mà trong lòng còn dám âm thầm chọc ghẹo một câu, ngoài miệng vẫn phải phối hợp với Giang Liễm Chu, tiếp lời: "Vậy à? Vậy lúc đó A Cửu chắc xúc động lắm nhỉ?"

Giang Liễm Chu hơi nhíu mày: "Cũng không hẳn."

"Hửm?"

"Lúc đó tôi hỏi mẹ tôi là con gái thường thích màu son nào. Bà không biết là tôi định mua tặng người ta, tiện miệng nói đại một màu…"

Giọng anh bình thản đến lạnh lùng: "Màu hồng Barbie."

Uông Đồng Hân: "…"

Giây phút ấy, cô bỗng thấy thương thay cho Thịnh Dĩ – người đã nhận được một thỏi son hồng Barbie.

Cô nhịn rồi lại nhịn, biết rõ câu "tò mò hại chết mèo", mà vẫn không kiềm được: "Vậy… lúc đó A Cửu phản ứng sao?"

Thật ra Uông Đồng Hân không có gan lớn đến vậy. Nếu cô gan to hơn chút nữa, bớt sợ chết chút nữa, có khi đã hỏi thẳng luôn: "Lúc đó A Cửu có mắng anh một trận ra trò không?"

Giang Liễm Chu lười biếng tựa lên tay vịn, giọng điệu nghe có vẻ bình thản… Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta muốn đánh.

"Không có phản ứng gì đặc biệt." Rồi anh "chậc" một tiếng, vẻ mặt lộ rõ chút bất mãn.

Uông Đồng Hân: "…"

Cô ngẫm lại tiếng "chậc" vừa rồi… chẳng lẽ lúc đó Thịnh Dĩ thật sự mắng anh vài câu? Nghĩ đến đây, Uông Đồng Hân sợ mình vô tình chọc vào tổ ong vò vẽ, sợ anh lại nhớ về hồi ức chẳng mấy vui vẻ, vội vàng mở miệng định an ủi: "Không sao mà…"

Câu chưa dứt, Giang Liễm Chu đã lắc đầu khe khẽ: "Chẳng qua là đem mấy thỏi son đó về nhà, cất giữ cẩn thận thôi."

Nói xong còn tỏ vẻ không vui: "Tôi nói với cô ấy rồi mà, nếu không thích thì cứ vứt đi, tôi mua cái khác. Ấy vậy mà cô ấy nhất quyết không chịu, nói là lãng phí, cứ mang về."

Anh lại thở dài một tiếng: "Không biết học đâu ra cái kiểu tiết kiệm đó. Mấy món tôi tặng, cô ấy đều giữ kỹ lắm."

Uông Đồng Hân: "…"

[……]

[jlz, làm "chó tình yêu" thật sự vui vẻ hơn làm người à?]

[Có lúc tôi nghĩ, sau khi chương trình này kết thúc, mấy khách mời chắc chắn sẽ gom tiền thuê sát thủ ám sát Giang Liễm Chu… Mọi người, hãy trân trọng đi, đây có thể là lần cuối ta thấy anh ấy xuất hiện.]

[A Cửu vợ tui, sao mà cưng chiều người ta dữ vậy trời… Theo tôi thì lẽ ra nên cầm cái thỏi son đó đập mạnh xuống đất ấy chứ! Gì mà gu thẩm mỹ như gặp ma, jlz không thấy việc tặng son hồng Barbie làm "món quà ghi điểm đầu tiên" nghe tội đến nhường nào à?!]

[Gửi bạn phía trên, đúng là nghe rất thê lương đấy… nhưng nếu người tặng là anh Chu, với gương mặt đó thì sao?]

[…Thôi được rồi, tôi tình nguyện cả đời đánh son hồng Barbie.]

Uông Đồng Hân nhìn Giang Liễm Chu cứ hễ nhắc đến "Thịnh Dĩ" là nói nhiều đến không ngừng được, trong lòng nhất thời không biết nên vui hay nên đau khổ. Vui vì ít ra bầu không khí trong xe không còn ngượng ngập như lúc đầu. Khổ là, phải nghe Giang Liễm Chu lải nhải không dứt, thà anh im lặng còn hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!