Chương 40: Chọn Giang Liễm Chu.

[…Ủa? Là tôi chưa bật bình luận à? Hay mạng tôi lag? Sao livestream bỗng im re vậy?]

[Tôi xác nhận với bạn là bạn bật rồi đó… chẳng qua là… tôi bị sốc quá nên cứng họng luôn.]

[Nghe câu hỏi đầu tiên: Vì sao lại chọn Cảnh Đại? => Tôi: "Ồ, chiến rồi đấy." Nghe đến câu thứ hai: Ước nguyện lúc thả đèn trời là gì? => Tôi: "Trời má ai gan thế!" Nghe câu thứ ba: Từng đơn phương ai chưa? Có tỏ tình không? => Tôi: "…"]

[Tôi không còn gì để nói, chỉ muốn hét lên: "Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy" quá bá đạo! Các khách mời cũng quá đỉnh!]

[…Bỗng dưng tỉnh ngộ, Giang ca, anh đừng nói anh định không trả lời nhé? Làm vậy là trừ 15 điểm đó?]

[Khôngggg! Giang Liễm Chu anh trả lời hết cho em! Không được để sót câu nào! Không phải anh máu thắng thua nhất nhóm à?!]

Trong phòng tiếp khách, bầu không khí cũng trầm lặng như tờ.

Doãn Song lén lút ngẩng đầu, liếc nhìn người đang ngồi bên cạnh mình – Tống Viêm rồi nháy mắt ra hiệu. Không hổ là bạn cùng bàn ngày trước, lại còn cùng quay chương trình mấy tuần liền, đến mức ăn ý cũng ngầm hình thành.

Tống Viêm đúng thật nhìn ra ánh mắt của cô "Mấy câu hỏi này là ai dám gan to vậy trời?!"

Tống Viêm lắc đầu, ra hiệu "Tôi cũng không biết đâu."

Doãn Song ôm lấy ngực, cảm thấy tim mình đập thình thịch. Hai tập trước quay chương trình còn vui vẻ ổn thỏa, sao lần này vừa mở màn đã… Đao quang kiếm ảnh thế này?

Cô chẳng qua chỉ là một hotgirl nhỏ lẻ muốn lên tivi lộ mặt thôi mà, còn định quay xong sẽ về nhà thăm ba mẹ nữa đó, hu hu…

Trong quy tắc vòng này, ngoài người gửi tin thì dù là người nhận hay khán giả ở vị trí "Thượng Đế", đều không biết ai là người gửi câu hỏi nào.

Vì vậy trong livestream, khán giả điên cuồng bắt đầu phân tích nét mặt vi mô của từng khách mời.

[Thanh Phù bình tĩnh quá luôn, cảm giác như mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của chị ấy. Tôi đoán một trong ba câu là chị ấy gửi!]

[Tôi thì nghi là không phải chị Thanh Phù… chắc chắn có một câu do A Cửu gửi rồi? Nhưng không biết là câu nào…]

[Cảm giác ngoài câu "Có tỏ tình với người từng thầm thích không", thì câu nào A Cửu cũng có thể hỏi ấy. Không lẽ… gửi hai câu luôn?!]

[Nhưng mà thật lòng, tôi cũng tò mò chết đi được. Không nói đâu xa, chuyện Giang ca vì sao lại chọn Cảnh Đại học, đúng là bí ẩn ngàn năm! Anh ấy thi giỏi thế, từng top đầu khối tự nhiên toàn tỉnh. Nghe nói tuyển sinh Thanh Hoa với Bắc Đại gọi điện năn nỉ liên tục, cuối cùng lại chọn Cảnh Đại. Cảnh Đại thì vẫn là trường top, nhưng so với Thanh Hoa – Bắc Đại thì vẫn là câu hỏi lớn đó chứ?!]

Trong livestream, bình luận bay ào ào như lũ lụt, suýt nữa kéo sập cả nền tảng. Các kỹ sư IT của nền tảng nhìn chằm chằm vào biểu đồ dung lượng hệ thống đỏ như cháy nhà, vội vàng mở chế độ khẩn cấp mở rộng dung lượng, nâng cấp xử lý. Chỉ sợ nếu hệ thống lỗi ngay khoảnh khắc này… thì chắc họ sẽ bị khán giả kéo ra xử tội mất.

Còn trong phòng quay, Giang Liễm Chu vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trầm mặc. Thịnh Dĩ liếc sang, thấy bàn tay anh đặt bên hông ghế sofa, ngón tay khẽ cong lại, gõ nhẹ từng nhịp một.

Anh lại đang suy tính rồi, không ai biết anh đang cân nhắc câu hỏi nào. Nhưng nhìn dáng vẻ ấy…rõ ràng là đã bắt đầu do dự, Thịnh Dĩ cũng không nói rõ được cảm xúc của mình lúc này là gì, tựa như một thứ cảm giác mơ hồ, mông lung, có phần phức tạp.

Cô không nhịn được, lại lén nhìn anh thêm một cái, Giang Liễm Chu dường như có cảm giác, ánh mắt rời khỏi màn hình tin nhắn, nhìn về phía cô. Trong khoảnh khắc, ánh mắt hai người giao nhau.

Đôi mắt Giang Liễm Chu từ trước đến nay luôn sâu thẳm, một màu đen như mực có thể dung chứa vạn vật. Khác với người khác thường có sắc mắt hơi sáng, anh có đôi mắt đen nhánh, dáng mắt đào hoa quyến rũ, tương phản giữa màu sắc và hình dáng lại càng làm nổi bật thêm chiều sâu của nó.

Trước giờ, đã có không biết bao nhiêu người khen rằng, mắt của Giang Liễm Chu thật đẹp, chỉ trong một tích tắc, Thịnh Dĩ như bị hút hồn, khẽ ngẩn người. Giang Liễm Chu khẽ nhướn khóe mắt, tay đang gõ nhẹ cũng dừng lại, đuôi mắt mang theo một nét cười nhẹ, nghiêng đầu nhìn cô.

Thịnh Dĩ hoàn hồn lại, vội vàng dời mắt. Giang Liễm Chu trông vẫn lười biếng như thường, không vội gõ trả lời tin nhắn.

Ngược lại, anh mở miệng trước, giọng chậm rãi: "Có một câu hỏi tôi cho là xâm phạm quá nhiều đến quyền riêng tư, xin được yêu cầu tổ chương trình xem xét."

Cả phòng ồ lên kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hôm nay có khách mời yêu cầu xem xét.

Quy tắc đã được công bố rõ ràng từ trước. Đạo diễn Dương khoát tay, loa phát lại giọng thông báo: "Xin hỏi anh Giang Liễm Chu cho rằng câu hỏi nào cần xem xét?"

"Câu hỏi thứ hai." Giang Liễm Chu hờ hững trả lời, "Lúc đó tôi viết tổng cộng mười hai điều ước trên đèn trời. Hỏi kiểu này… chẳng lẽ bắt tôi kể ra hết cả mười hai điều sao?"

Anh dựa lưng vào sofa, giọng nhàn nhạt: "Mười hai cái lận đó, làm sao tôi nhớ hết nổi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!