Giang Liễm Chu: "……"
Thịnh Dĩ: "……"
Thịnh Dĩ lập tức quay ngoắt đầu đi, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Còn Giang Liễm Chu thì hơi nhướng mày, sau đó khẽ ho một tiếng, thản nhiên đứng thẳng người dậy. Giọng anh có chút là lạ, như đang cố tỏ ra bình thường: "Cổ áo cậu chỉnh xong rồi."
Thịnh Dĩ "ừm" một tiếng, còn khá lễ phép mà nói thêm: "Cảm ơn."
Rồi cô dừng lại một nhịp, thấp giọng bổ sung: "…Hình như Doãn Song đã hiểu lầm gì đó."
Giang Liễm Chu chậm rãi hỏi, giọng điệu không hề nghiêm túc: "Hiểu lầm gì cơ?"
Thịnh Dĩ: "……"
Thịnh Dĩ: "Hiểu lầm là tôi đang gội đầu cho cậu."
Giang Liễm Chu: "……"
[…Tôi mà cười chết ngay trên sóng livestream này, thì ai chịu trách nhiệm đây hả?!]
[Trời ơi cái gì mà gội đầu… A Cửu ơi, sự vô tình đáng sợ của cậu đã phá tan hết hình tượng dịu dàng trong lòng tôi rồi hu hu hu.]
[Không sao đâu các chị em, đại gia vô tình vào tiệm tóc × cô bé gội đầu xinh xắn… nghe có mùi thật đấy, cực kỳ cuốn luôn không đùa được đâu.]
[Ừ thì, nghe đúng là rất "mlem", chỉ là… có vẻ nền tảng không cho phép lắm đâu ha…]
[Bầu không khí lúc nãy thực sự rất mờ ám đó huhuhu, tôi thật sự muốn biết A Cửu nhìn nghiêng mặt anh Chu lúc đó đang nghĩ gì. Tôi không ngại đâu, hai người diễn luôn cảnh hôn cũng được đó!]
[Doãn Song hahaha chết cười với cô ấy mất, câu "xin lỗi nhé, tôi đi nhầm phòng" sao mà dễ thương thế! Cảm giác lúc quay ra đóng cửa mà mặt như đang viết to rõ mấy chữ "các cậu cứ tiếp tục nhé".]
…
Doãn Song đứng trước cửa phòng, thở ra một hơi. Cô nhìn nhân viên đi cùng mình, vẻ mặt đau khổ: "Đây là lý do cậu bảo tôi khỏi cần gõ cửa, cứ đẩy vào luôn đúng không?"
Nhân viên: "……"
Chuyện này… không thể trách mình được! Là do lúc trước tổ chương trình thấy Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ đứng ngoài gõ mãi mà không ai đáp, lại nghĩ đây vốn là phòng tiếp khách công cộng, nên quyết định bảo nhân viên truyền đạt với khách mời rằng: đến cửa rồi thì khỏi cần gõ, cứ vào luôn.
Bọn họ chỉ làm theo chỉ đạo thôi mà, ai mà ngờ bên trong lại đang… thế kia chứ!
Doãn Song đi qua đi lại vài bước trước cửa, đắn đo một hồi, cuối cùng như quyết tâm lớn lao mà nghiến răng hỏi: "Nếu tôi từ chối quay tiếp thì phải bồi thường bao nhiêu? Để tôi tính xem tài sản mình có đủ không."
Nhân viên: "……"
Nhân viên: "?"
Không… cần đến mức đó đâu ạ.
Doãn Song cảm thấy mình đúng là một cô bé đáng thương hết sức: "Tôi phải thu dọn đồ đạc trốn thôi, không là lát nữa sẽ bị anh Chu xử mất."
Chỉ là, cô còn chưa kịp chạy, thì từ trong phòng đã vọng ra giọng nói lười nhác đặc trưng của "đại gia" nọ: "Vào đi."
Doãn Song: "……"
[Dù không có khung livestream riêng nên không nhìn thấy biểu cảm của Song Song, nhưng tôi thật sự cảm thấy đồng cảm sâu sắc với cô ấy rồi.]
[Đó là giọng của Giang Liễm Chu sao? Không, đó là tiếng gọi hồn của Diêm Vương…]
Doãn Song run run tay, dưới ánh nhìn đầy cảm thông của nhân viên, nắm lấy tay cầm cửa phòng họp, hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào. Cô rất biết điều, bất kể thế nào, trước tiên cũng phải xin lỗi: "Xin lỗi nhé, lúc nãy tôi không cố ý nhìn lén đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!