Chương 37: Ca khúc song ca trong album.

Giữa hai người lại rơi vào vài giây im lặng, Giang Liễm Chu từ từ, rất từ từ quay đầu nhìn về phía Thịnh Dĩ.

Thịnh Dĩ: "……"

Giang Liễm Chu có vẻ khó tin lắm: "Lúc tôi còn chưa biết gì, cậu đã âm thầm phá hỏng danh tiếng của tôi đến mức này rồi sao?"

Thịnh Dĩ: "?"

Cô khẽ hừ một tiếng: "Cậu thấy tôi phá danh tiếng cậu hồi nào?"

Giang Liễm Chu đưa tay chỉ chỉ vào mắt mình, ý rất rõ ràng: Hai mắt tôi đều thấy rồi nhé.

Thịnh Dĩ: "?"

Giang Liễm Chu lý lẽ hùng hồn: "Cô bé đó làm sao tự dưng lại gọi cậu là chị dâu? Với lại, cô bé nói lúc nãy ra ngoài đã gặp cậu, lúc đó đã gọi rồi, sao cậu không đính chính lại?"

Ghê, biết vận dụng lập luận phản – chính luôn cơ đấy.

Thịnh Dĩ lạnh nhạt: "Nói như thể cậu có cái gọi là danh tiếng vậy."

Giang Liễm Chu: "?"

Thịnh Dĩ: "Cậu còn nhớ cái bài post hôm nay tôi cho cậu xem không? Nhiều người nghi ngờ cậu đơn phương tôi như thế, cậu còn gì gọi là "trong sạch" nữa?"

Nói xong, cô cũng lười tranh luận về chủ đề chán ngắt này thêm nữa, vẫy tay với Giang Liễm Chu rồi quay người đi thẳng lên lầu.

Giang Liễm Chu: "……"

Thịnh Dĩ đã đi được mấy bước, Giang Liễm Chu ở phía sau cũng theo bản năng mà lớn tiếng hơn một chút.

Nếu lúc nãy chỉ có hai người họ nghe rõ, thì giờ đây…những người đang qua lại xung quanh, vốn đã dỏng tai hóng chuyện, nay lại càng nghe rõ mồn một.

Và thế là, tất cả đều nghe thấy ông chủ đẹp trai, thần thái phi phàm, vạn người mê của họ, tức tối (hoặc gào lên) với bóng lưng Thịnh Dĩ: "Ai nói tôi đơn phương cậu chứ?!"

Người trong tòa nhà ai nấy đều rất bận rộn. Dù sao sếp cũng đang ở đây nên chẳng ai dám buôn dưa. Nhưng… ánh mắt là cửa sổ tâm hồn mà!

Thế nên nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy từng người một đang âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau, trong mắt chứa đầy phấn khích. Dưa này ăn quá là ngon.

Tất cả đều hiểu ra. Ôi, thì ra là thế này nè: Sếp bị chị dâu tương lai phát hiện mình thầm yêu người ta, sếp chết cũng không chịu nhận, sếp tưởng không ai biết, nhưng tụi em biết hết trơn rồi nha!

Tối hôm đó, tòa nhà đã từng được gắn thẻ "hot" trên mạng, lại được cập nhật một tầng chuyện mới toanh:

[1029L: Trả lời 248L, khỏi đoán. Người như jlz mà bị đoán trúng chuyện đơn phương, chắc chắn sẽ thẹn quá hóa giận hahaha]

[1030L: ??? Người trong cuộc à? Làm sao bạn biết thế!!]

[1031L: Cái này thì không tiện nói đâu, nhưng tôi có thể tiết lộ anh ấy thật sự rất bối rối và tức giận, còn suýt nữa định truy tìm ra người đầu tiên tung tin này để chất vấn: Làm sao mà lại bảo tôi đơn phương sy được?!]

[1032L: …Tôi chẳng biết chuyện cụ thể ra sao, nhưng mặc dù chưa tận mắt chứng kiến, tôi có thể tưởng tượng ra giọng điệu của jlz luôn rồi = =]

[1033L: Giang Liễm Chu, mẹ xin lỗi con, hồi nhỏ không dạy con cái gì gọi là "chột dạ thì hay chối". Mọi người đừng dọa ảnh nữa huhuhu, giờ ảnh chỉ biết ngượng ngùng thôi, nhỡ đâu nửa đêm chui vào chăn khóc thì sao? Có cần gọi A Cửu đến dỗ không?]

Giang Liễm Chu dĩ nhiên chẳng hề biết người ta đang bàn tán sau lưng chuyện mình thế nào. Nói thật thì, dù là ở trong chính studio Cố Chu của mình, nơi nhân viên thỉnh thoảng còn gặp được nhân vật truyền kỳ của giới giải trí tận mặt, thì anh vẫn luôn là đề tài được bàn ra tán vào nhiều nhất.

Nhưng đối với Giang đại thiếu gia, mấy chuyện đó… chẳng đáng để anh để tâm. Xin lỗi chứ, anh là Giang Liễm Chu đấy.

Bị người ta bàn tán, chẳng phải là điều đương nhiên à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!