Chương 36: Cô gái dễ đọc vị.

Cho đến khi đứng dưới lầu của studio Cố Chu, bản thân Thịnh Dĩ vẫn chưa thể hiểu nổi, vì sao mình lại thật sự đồng ý đến studio của Giang Liễm Chu… để phơi nắng…

Chẳng lẽ nhà cô không có ban công? Hay là nhà cô… đang âm u không có ánh mặt trời?

Có thể là lúc Giang Liễm Chu hỏi câu đó, cô thật sự quá buồn ngủ, buồn ngủ đến mức đầu óc mơ hồ, hoặc cũng có thể là vì cô vốn là người quá tử tế, hoặc là…

Thịnh Dĩ không muốn thừa nhận. Nhưng cũng có thể là, vào khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu khiến người ta không thể nào từ chối nổi.

Mà Thịnh Dĩ lại không phải kiểu người dễ nuốt lời. Đã nói ra rồi, thì phải làm cho trọn.

Nên dù lúc tắt video call, cô lập tức tỉnh táo trở lại, cảm giác hối hận lập tức trào lên. Một người đang phải chạy deadline như cô, vì sao lại đồng ý… đi phơi nắng chứ?

Nhưng rồi, Thịnh Dĩ vẫn cắn răng, đứng dậy thay đồ và đến thật.

Khi xuống xe, bác tài còn giơ điện thoại ra vẫy vẫy với cô: "Cô gái xinh đẹp này, tiền xe được thanh toán rồi nha."

Xem đi, người ta đúng là chu đáo đến mức không ai chê được. Biết cô không có xe, còn chủ động giúp cô gọi taxi, giờ thì cả tiền cũng đã trả từ trước.

Thành phố Minh Tuyền, đất chật người đông, khu gần trung tâm lại càng nổi tiếng là đắt đỏ nhất nước.

Thịnh Dĩ cũng từng nhiều lần đi ngang qua khu này, nơi đây lui tới toàn là những người thành đạt, các toà cao ốc văn phòng cũng mang phong cách riêng biệt.

Mà studio Cố Chu, với tư cách là một công ty giải trí, thì lại càng thể hiện rõ nét cá tính trong từng chi tiết thiết kế.

Nghe nói, toà nhà này là do chính Giang Liễm Chu tham gia thiết kế, từng đường nét trên bản vẽ đều là anh cùng kiến trúc sư bàn bạc cẩn thận rồi mới xây nên.

Không biết có phải vì trong lòng đã có dự cảm, mà lúc Thịnh Dĩ đứng dưới lầu ngắm nghía từng góc nhỏ, cô luôn có cảm giác…nơi này, thật sự mang theo hương vị của Giang Liễm Chu.

Ngay cả tấm bảng ghi chữ "Studio Cố Chu" trước cửa, cô cũng nhận ra ngay là nét chữ của anh.

Đang âm thầm cảm thán trong lòng, Thịnh Dĩ đã thấy Mạnh Nguyên vội vã chạy từ trong toà nhà ra, đến trước mặt cô, thậm chí còn chưa kịp thở: "Chị Thịnh… Thịnh Dĩ! Chị chờ lâu chưa ạ?"

Thịnh Dĩ khẽ lắc đầu: "Vừa tới thôi."

"Lẽ ra là anh Chu phải ra đón chị,…" không biết vì sao, Mạnh Nguyên giải thích một cách sốt sắng, "Nhưng lúc anh ấy chuẩn bị ra ngoài thì anh Hứa gọi tới, chắc là có việc gấp liên quan đến công việc, nên anh ấy mới bảo em ra đón chị thay."

Nói xong, cô ấy lại len lén nhìn sắc mặt Thịnh Dĩ, dè dặt nói thêm một câu, "Chị đừng trách anh Chu nhé."

Thịnh Dĩ: "…"

Cô trông giống người khó tính đến vậy sao…

Mạnh Nguyên dẫn cô đi vào bên trong, Thịnh Dĩ bước qua cửa và tháo khẩu trang. Vốn là kiểu người thích ở nhà, giờ ra đường rồi, cô mới thực sự cảm nhận được thế giới ngoài kia, cũng không tệ lắm.

Dạo gần đây, dường như cô thật sự bắt đầu nổi tiếng rồi. Vừa nãy ngồi trong xe taxi, lúc mới lên xe tài xế chỉ liếc nhìn cô một cái, cũng không nói gì.

Nhưng đi được một nửa chặng đường, chú tài xế quay sang hỏi: "Cô gái xinh đẹp này, tôi thấy cô càng nhìn càng quen… có phải cô là… bạn gái của cái anh gì đó… cái người rất nổi dạo gần đây… Giang Liễm Chu phải không?"

Thịnh Dĩ: "…"

Hiện tại cũng vẫn là như vậy. Cô không đeo khẩu trang, cùng Mạnh Nguyên đi vào sảnh chính. Trong studio Cố Chu có không ít người ra vào, ai nấy đều quay đầu nhìn cô.

Có người còn chào hỏi Mạnh Nguyên: "Nguyên Nguyên, đi đón người hả? Chào chị Thịnh Dĩ, buổi chiều tốt lành!"

Đó là kiểu dễ thương nhất rồi đấy. Còn kiểu quá đáng hơn…

Một cô bạn chạy vội tới, đầu tiên nhìn Mạnh Nguyên một cái, sau đó lén liếc nhìn Thịnh Dĩ, rồi lại nhìn thêm cái nữa.

Thịnh Dĩ: "…Tôi trông… thật sự xinh lắm à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!