[Tôi… tôi sắp… phát… điên… rồi…]
[Tôi vốn không phải fan Giang Liễm Chu, chỉ đơn thuần thấy anh ấy có tài thôi. Giờ thì… đậu má, tôi thực sự rung động rồi!]
[Thì ra anh Giang của các người không phải không dịu dàng, mà là chỉ dịu dàng với mỗi mình cổ.]
[Tôi vốn đang sợ muốn chết luôn ấy, nhát gan cực độ, đang tính out livestream. Ai ngờ trời ơi!!! Tôi muốn khóc quá!!! Giang Liễm Chu tôi yêu anh! "Mộc Dĩ Thành Chu" hai người mai cưới luôn đi!]
[Hu hu thương A Cửu quá… Ban đầu còn tưởng cổ cái gì cũng không sợ, chơi mấy trò cảm giác mạnh còn lạnh lùng cười. Ai ngờ… hóa ra cổ sợ ma…]
[Cổ sợ thì sợ, nhưng lúc con ma chọn người dẫn đi, cổ vẫn đứng ra trước nhất…]
[Trước mặt người khác thì không nói sợ, nhưng vừa gặp Giang Liễm Chu là khóc òa luôn. Ok, dù có là diễn, thì "Mộc Dĩ Thành Chu" vẫn là thật.]
Có lẽ là vì khóc xong, mọi cảm xúc sợ hãi cũng được phát tiết hết rồi, Thịnh Dĩ vốn dĩ không phải kiểu người hay dao động cảm xúc, nên dần dần cũng bình tĩnh lại.
Đến lúc này, cô mới chợt nhận ra…Trong cái tủ hẹp đó, tư thế của cô với Giang Liễm Chu… cũng quá mức ám muội đi.
Cô hơi nhích người, còn chưa kịp mở miệng, Giang Liễm Chu đã buông cô ra. Hai người cùng nhau chật vật chui ra khỏi cái tủ.
Không cần nói cũng biết, làm NPC hóa trang thành "quỷ" thế kia thì trông ảnh thế nào rồi. Từ đầu đến chân đầy máu me, hóa trang theo tiêu chuẩn điện ảnh. Lúc còn trong vai diễn thì thấy ngầu thật, nhưng giờ bình tĩnh nhìn lại, Thịnh Dĩ chỉ thấy một chữ: Xấu.
Thịnh Dĩ thì vốn ăn mặc cực kỳ xinh đẹp, trang điểm chỉn chu, nhưng vừa rồi bị ma rượt, tóc rối, váy nhăn, lớp trang điểm cũng lem do nước mắt. Nói tóm lại tâm trạng cô lúc này: Tệ.
Rất ghét.…Ghét bản thân, và càng ghét Giang Liễm Chu.
Ngay lúc ấy, trong tai nghe của cả tám khách mời vang lên giọng nói của chương trình: "Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã thành công hội ngộ, trong biển người nhận ra đối phương, hiện đang tạm dẫn đầu vòng này. Các nhóm khác xin tiếp tục cố gắng. Còn 5 phút nữa sẽ đến 7 giờ, sau đó các NPC Đoàn Minh Tể, Tống Viêm, Doãn Song sẽ được khôi phục thân phận thành du khách."
Không ngờ lại tìm được nhau kiểu này, Thịnh Dĩ nhất thời cũng chẳng biết nói gì.
Giang thiếu gia vốn nổi tiếng là người cực kỳ để ý hình tượng, giờ đây…Nghĩ tới bộ dạng máu me đầy mình của bản thân mà lại là bị "crush" thấy được toàn bộ thật sự chẳng muốn mở miệng nổi.
Anh mở miệng ra, nhưng rồi quay mặt đi chỗ khác, im re. Giờ anh chỉ muốn về nhà.
Nếu biết trước NPC lại là ở nhà ma, thì có cho vàng cũng cố mà thắng vòng trước rồi! Chứ ai thèm tự biến mình thành xác chết dọa crush đâu chớ?!
Căn phòng phẫu thuật lặng ngắt, bỗng dưng bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân. Hơn nữa, không chỉ một người.
Thịnh Dĩ: "…"
Ủa có hết chưa vậy? Sao hoài không chịu dứt?!
Bking Thịnh Dĩ giờ đây đang bực bội cực độ, đến mức… không thèm sợ nữa. Cô thuận tay nhấc luôn một cây gậy to tướng dựng trong góc phòng.
Giang Liễm Chu: "…"
Mặc dù không muốn nghĩ sâu, nhưng cô cầm cây gậy đó… rốt cuộc là muốn làm gì… với anh?
"Cửu… Cửu Cửu, chị có ở trong đó không? Chị không sao chứ?"
Thịnh Dĩ vừa đi tới cửa phòng phẫu thuật, chuẩn bị đưa tay vặn tay nắm cửa, thì đã nghe thấy bên ngoài vang lên một giọng nói cực nhỏ, như đang cố đè xuống nỗi sợ, là giọng của An An.
Du Du hình như lấy hết can đảm, cũng lí nhí nói thêm một câu: "Chị… chị còn nguyên nội tạng chứ?"
Thịnh Dĩ: "…"
Cũng không cần nhập tâm vào cốt truyện đến mức này đâu.
[Tôi chết mất… cứu mạng… tôi ở cái livestream này vừa khóc vừa cười tới ngất xỉu luôn.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!