[???]
[Đây chính là đỉnh cao cuộc đời của fan couple đúng không? Gặp thẳng chính chủ rồi còn gì… Mong chị An An lúc xem lại bản ghi livestream sẽ không ôm đầu tiếc nuối mà muốn xuyên không về quá khứ b*p ch*t mình…]
[Khoan đã… Có ai nói cho tôi biết, cổ của bảo bối A Cửu thật sự có vết đỏ không?! Rốt cuộc là cái gì vậy?!]
[Thôi mấy má đừng đoán bậy nữa, cổ A Cửu bị dị ứng đấy, chắc là do nhạy cảm da. Đừng hỏi sao tôi biết, tôi biết là được rồi.]
[Hu hu hu… tôi lại bắt đầu hối hận rồi. Tại sao hồi đó tôi không mua vé vào Vân Tiêu chứ?! Tôi muốn phát điên mất, hôm nay đúng là đẹp muốn xỉu! Nhìn đã thấy vui quá trời!]
[《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》đúng là giàu có chịu chơi thật. Rất nhiều ekip từng quay show ở Vân Tiêu rồi, nhưng đây là lần đầu tiên khiến tôi chấn động như vậy.]
Có lẽ là cảm nhận được khoảnh khắc cạn lời bất lực của Thịnh Dĩ, Du Du có chút ngại ngùng, dùng cùi chỏ nhẹ nhàng thúc vào An An – người vẫn đang thao thao bất tuyệt.
An An ngẩn người, liếc nhìn vẻ mặt im lặng của Thịnh Dĩ, rốt cuộc cũng tỉnh táo lại từ cơn "phát cuồng CP", ngượng ngùng đưa tay gãi đầu: "Ơ… ờm, xin lỗi nha. Hồi nãy nói hơi nhiều quá. Nếu chị không phải fan CP thì cho em xin lỗi thêm lần nữa… Không phải fan nào cũng giống em, emh không cố ý áp đặt cảm nhận đâu, thật đấy…"
… Cũng khá là lịch sự. Thịnh Dĩ thoáng sững người, không nghĩ An An lại nghiêm túc xin lỗi vì một chuyện nhỏ như vậy.
Thật ra thì cô không để bụng lắm. Chỉ là… dạo này bị hiểu lầm cũng nhiều, đến mức cạn lời hoài rồi cũng quen. Con người mà, thường sẽ chọn cách dùng thói quen để làm tê liệt bản thân.
Thịnh Dĩ khẽ lắc đầu, cũng không tiếp tục đề tài đó nữa. Đúng lúc ấy, cả nhóm đã đến khu tàu hải tặc, cô cũng đi đến phía trước đọc bảng thông báo.
Quả thật giống như lời An An nói: Nếu ba người lập đội, cùng vượt qua cấp độ khó nhất của trò chơi tàu hải tặc, sẽ được tặng một hộp quà đặc biệt nhân dịp Rằm Tháng Giêng. Nhưng mà nói thật nhé, bình thường chơi tàu hải tặc đã đủ k*ch th*ch rồi, đây lại còn gọi là "cấp độ cao nhất"…
Thịnh Dĩ đứng giữa đám đông, có thể nghe thấy khá nhiều người thì thầm bàn tán: "Tôi đâu có biết Vân Tiêu còn có cấp độ "khó nhất" nữa đó. Lần trước chơi cấp thường thôi mà cứ như hồn bay khỏi xác, người ở trên trời, hồn dưới đất…"
"Không biết phần quà kia có đáng để liều mạng không đây."
"Tôi là tôi chịu chết luôn, sợ độ cao kinh khủng. Mới nghe tiếng người khác la hét là đầu gối tôi muốn khuỵu rồi…"
Hai cô bạn Du Du và An An vừa nãy còn hào hứng hừng hực giờ lại liếc nhìn nhau, vẻ mặt… có chút dao động.
Tàu hải tặc chế độ bình thường đang lắc lư dữ dội, mỗi lần trượt từ đỉnh cao xuống là một tràng gào rú chấn động linh hồn vang lên…Đừng nói gì tới chế độ khó.
Du Du khẽ hắng giọng hỏi: "Ờm… Cửu Cửu nè, chị có dám chơi cái này không?"
Thịnh Dĩ rất thản nhiên, gật đầu.
An An bối rối: "Chị… không sợ độ cao hả?"
Thịnh Dĩ lại thản nhiên lắc đầu.
Thật sự là cô không quá sợ độ cao, thậm chí đôi khi còn… thích cái cảm giác k*ch th*ch đó. Cô khá là thích cảm giác tim đập nhanh trong khoảnh khắc ấy. Giống như hồi cấp ba, đội mũ bảo hiểm, ngồi sau xe mô tô của Giang Liễm Chu, lao vút đi trong đêm, trái tim cô cũng từng đập thình thịch như thế.
Thịnh · đại tỷ · Dĩ: Xin phép tuyên bố, mấy trò như tàu hải tặc, chị đây chơi ngon lành.
Một cô gái nhìn bề ngoài ngoan ngoãn thanh tú như vậy, lại không sợ độ cao, giờ mà rút lui, cũng thấy mất mặt quá.
Đúng lúc còn đang do dự, loa tàu hải tặc vang lên: "Quý vị dũng sĩ, chuyến tàu hải tặc thử thách cao nhất của Đêm Kỳ Diệu sắp sửa khởi hành! Xin mời các vị muốn lên tàu xếp hàng tại khu vực cổng!"
Thịnh Dĩ liếc nhìn đồng hồ, gật nhẹ với An An và Du Du.
An An: "……"
Du Du: "……"
Hai phút sau, ba người… đã ngồi ở hàng đầu của con tàu.
[Tui thực sự cười muốn nghẹt thở. An An với Du Du sao vậy trời? Nhìn hai bả mà cứ như bị ép bắt lên tàu vậy đó!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!