Chương 31: Vết đỏ trên cổ.

[…Là ảo giác của tôi sao, tôi cảm thấy vừa rồi, A Cửu hình như… có hơi rung động rồi.]

[Làm ơn đi, đến mức này rồi còn ai mà không rung động được nữa?! Tôi sắp phát điên rồi, Giang Liễm Chu tôi yêu anh chết mất!]

[Tôi rõ ràng đã canh trực cả buổi livestream, tại sao lại bỏ lỡ đúng khúc đó trời ơi?! Anh vừa thông minh vừa dịu dàng, tôi thực sự không thể chống lại kiểu người lạnh lùng mà bất ngờ dịu dàng như vậy đâu (ôm đầu khóc).]

[A Cửu nói "bữa tối" gì vậy? Là lúc trước hai người còn làm bạn cùng bàn, ngày nào Giang ca cũng mua cơm tối cho cô ấy hả??]

[Được rồi, tôi đồng ý rồi. Mẹ cho phép con gả cho anh ta, A Cửu à! Người đàn ông như vậy mà con còn không cưới?!]

Thịnh Dĩ: "……"

Dù cô biết rất rõ câu "sau này phải lấy thân báo đáp" của Giang Liễm Chu chỉ là trêu đùa, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô vẫn không biết phải phản ứng sao. Hoặc đúng hơn là có chút ngượng ngùng.

Ít nhất thì… tâm trạng cũng chẳng đủ bình tĩnh cho lắm. Cô hé môi, nhưng cuối cùng lại dừng bước tại chỗ.

Giang Liễm Chu đi được hai bước, lại quay đầu nhìn cô: "Tiểu thư của tôi ơi, sao cô lại đứng ì ra đó nữa rồi?"

Thịnh Dĩ nhăn nhó mặt mày, hít vào một hơi thật sâu: "Chân… chân tôi trẹo rồi…"

Sắc mặt Giang Liễm Chu lập tức trầm xuống, bước chân luôn thong dong của anh cũng vội vàng hơn hẳn, sải dài đến bên cạnh cô, thấp giọng hỏi: "Bên nào? Sao lại trẹo? Còn đi được không?"

Giọng Thịnh Dĩ đáng thương hệt như mèo nhỏ bị bắt nạt: "Cậu lại gần chút đi…"

Giang Liễm Chu tưởng cô nghiêm trọng thật, lập tức tiến thêm hai bước, chuẩn bị đỡ lấy cô. Kết quả, vừa đưa tay ra …

Rầm! Thịnh Dĩ bỗng nhấc chân, giẫm mạnh một phát lên chân anh, sau đó vèo một cái quay đầu bỏ chạy, nào có chuyện chân trẹo gì ở đây chứ!

Giang Liễm Chu: "……"

Anh vừa tức lại vừa buồn cười, đứng tại chỗ xoa xoa chân, giọng trầm thấp: "Thịnh Dĩ, cậu đứng lại cho tôi."

Thịnh Dĩ bình tĩnh đáp trả, không hề quay đầu: "Tôi đâu có ngốc!"

[Mẹ ơi, đây là trò đùa con nít kiểu gì vậy trời! Hai người cộng tuổi lại được ba tuổi rưỡi à?!]

[Tại sao vừa ngốc nghếch vừa ngọt ngào thế này…]

[Tôi nghi hai người hồi cấp ba chắc chắn ngày nào cũng vì lấn ranh bàn mà đánh nhau.]

[Đánh nhau hả? Kiểu nào ấy? Tôi lập tức bật dậy từ giường bệnh đây!]

Cơm trưa được "ké" xong, lại được nghỉ ngơi một lúc, cả hai tinh thần đều khá hơn hẳn.

Trên đường đi, hai người cũng đã chụp kha khá ảnh, đa phần đều khá đặc biệt. Ví như: Giang Liễm Chu cõng Thịnh Dĩ, hai người mỗi người cầm một chiếc đèn lồng đỏ, hay là ảnh anh xách giày giúp cô, còn cô thì đang nhón chân đi trên vũng nước trong veo…

Đúng là… độc lạ có một không hai. Khán giả trong livestream vừa xem Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, vừa thỉnh thoảng nhảy qua nhóm khác xem tiến độ ra sao.

… Đúng là đang đứng bên bờ vực thần kinh phân liệt.

Cảm giác như họ không hề đang tham gia cùng một chương trình. Cảm tưởng chung là: Xem livestream của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, càng xem đầu óc càng… bay xa.

Họ đang làm gì vậy? Nhiệm vụ là gì cơ? Làm đến đâu rồi? À quên đi, lo chi mấy chuyện đó, chỉ cần biết "Mộc Dĩ Thành Chu" đáng yêu hết phần thiên hạ là được rồi!

Thời hạn kết thúc nhiệm vụ vòng này là 6 giờ tối. Trước 6 giờ, các đội phải nộp toàn bộ ảnh về cho chương trình, để sáng hôm sau tổ hậu kỳ chấm điểm và công bố xếp hạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!