Chương 3: Làm trâu làm ngựa.

Gặp lại người bạn cũ sau nhiều năm không gặp, nên là trong khung cảnh như thế nào nhỉ?

Câu hỏi này, trước đây Thịnh Dĩ từng nhìn thấy trên Zhihu, sau đó còn bất ngờ trở thành một chủ đề hot trên Weibo.

Dù chẳng hiểu vì sao, mọi người lại thảo luận sôi nổi đến vậy.

Có thể là vô tình lướt qua nhau giữa phố xá đông đúc, bùi ngùi thở dài vì nam thần năm nào giờ đã thành ông chú bụng bia; hoặc là người mình từng thầm thương trộm nhớ, bất ngờ phát hiện người ấy giờ đã có ai bên cạnh; hay đơn giản hơn, một buổi họp lớp cũng đủ để gợi lại chút ký ức tuổi thanh xuân.

Tóm lại, đáng lẽ phải là một khoảnh khắc giao thoa giữa tuổi trẻ, thời gian, và những cảm xúc ngổn ngang. Chứ không phải là một cuộc "fan meeting" bất đắc dĩ ngay trước cửa thang máy.

Huống hồ gì, "fan" thì chẳng có lấy chút phấn khích nào, còn "idol" thì…

Thịnh Dĩ mặt không cảm xúc, lặng lẽ buông xuống bàn tay vừa mới giơ lên chào.

Ánh mắt, dù muốn tránh cũng không tránh được, rơi lên gương mặt người đang đứng trước cửa thang máy kia.

Thật lòng mà nói, dù đã nhiều năm không gặp, Thịnh Dĩ vẫn còn nhớ người bạn học cũ này, một phần nhờ danh tiếng của cậu ta đã vang xa, phần còn lại là vì Giang Liễm Chu đúng là đẹp trai thật.

Nhà họ Thịnh vốn có gen đẹp sẵn, bản thân Thịnh Dĩ từ nhỏ đã được khen là mỹ nhân, vậy mà cô vẫn nhớ rõ, năm xưa mình có một cậu bạn cùng bàn rất đẹp trai.

Hồi đó, Giang Liễm Chu đã nổi bật lắm rồi, thành tích giỏi, gia thế hiển hách, người theo đuổi thì nhiều không kể xiết.

Bộ đồng phục thể thao xanh trắng mà người khác mặc trông dở tệ, đến lượt Giang Liễm Chu lại như bước ra từ phim thanh xuân, gọn gàng, kiêu ngạo, và vô cùng rạng rỡ.

Dù những năm qua Thịnh Dĩ vẫn có thể nhìn thấy gương mặt ấy qua đủ loại nền tảng mạng xã hội, nhưng khi người thật đột ngột xuất hiện trước mắt, cô vẫn không nhịn được mà cảm thán một câu: Giang Liễm Chu ngoài đời còn đẹp hơn trong video nhiều.

Ngoài trời lạnh buốt là thế, vậy mà cậu ta dường như chẳng hề sợ rét, mặc một chiếc áo len sáng màu bên trong, khoác thêm áo ngoài, dáng người cao gầy thanh thoát.

Mái tóc đen dày hơi rối, lúc bước ra từ thang máy còn vô thức lắc đầu, mấy sợi tóc che hờ lên chân mày. Làn da trắng lạnh, ánh mắt đào hoa lười nhác mà lơ đãng, dường như còn vương chút ý cười.

Dù thật ra, nếu phải nói rõ, Thịnh Dĩ cũng không biết đó là ý cười, hay là chút trêu chọc. Dù sao thì, khung cảnh này chẳng giống "gặp gỡ thần tượng" chút nào.

Nếu phải gọi tên, thì… Quý cô nhà họ Thịnh lúc đó thật sự đã nghiêm túc nghĩ lại, liệu năm xưa mình có từng nợ nần gì cậu ta mà chưa trả không.

Giữa hai người, im lặng bao trùm một lát. Cuối cùng, người kia cũng lên tiếng: "Cậu là fan của tôi à?"

Giọng nói đúng là dễ nghe thật, cái danh "thiên âm trời ban" mà fan ngày ngày tung hô cũng không phải tâng bốc mù quáng.

Chỉ là… cái ngữ khí này… nghe thế nào cũng thấy là lạ. Không giống gặp fan, mà giống như gặp… kẻ thù.

Thịnh Dĩ "ừ" nhẹ một tiếng. Giang Liễm Chu khách sáo cong môi, "Thích tôi ở điểm nào?"

Thịnh Dĩ đáp hờ hững: "Ngầu chứ sao."

"Thế à? Còn gì nữa không?" Giang Liễm Chu hỏi, giọng nhàn nhạt.

…Cái tên này sao lắm lời thế không biết. Được fan khen suốt ngày mà còn chưa đủ sao? Giờ còn muốn người ta đứng đây tán tụng trực tiếp à?

Thịnh Dĩ bắt đầu thấy hối hận vì câu "Chào, idol" vừa rồi. Cô ngừng lại một thoáng, rồi nói bằng giọng rất thật lòng: "Thích cậu vì cậu không đứng chắn đường."

Giang Liễm Chu: "……"

Lúc này, Thịnh Dĩ mới nhớ ra chuyện chính: "Cậu đến đây làm gì?"

Giang Liễm Chu cúi mắt, liếc nhìn đồng hồ: "Tìm người."

Nói xong, anh khẽ ngẩng đầu nhìn thoáng qua cánh cửa đối diện nhà Thịnh Dĩ, rồi không nhìn cô nữa, nhẹ nhàng tránh sang một bên nhường lối vào thang máy.

Dường như anh chẳng còn hứng thú gì với cô "fan" tình cờ đụng phải này nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!