Thật ra trong năm nay, thỉnh thoảng Thịnh Dĩ vẫn sẽ nghĩ đến Giang Liễm Chu. Hoặc nói đúng hơn là cô thậm chí chẳng cần phải cố tình nhớ đến anh.
Dù sao thì, sau khi Giang Liễm Chu ra mắt, đúng là nổi đình nổi đám. Dù không cố tình theo dõi, nhưng vẫn rất dễ bắt gặp anh, ví dụ như khi bước vào một quán cà phê, bỗng nghe thấy giọng hát trầm thấp, chậm rãi của anh vang lên. Bên cạnh có mấy cô gái khe khẽ bàn tán, bảo sao giọng hát này lại dễ chịu đến thế.
Hoặc là trên đường, chỉ cần vô thức ngẩng đầu lên, nơi góc phố kia lại hiện ra bức ảnh khổng lồ của anh trên màn hình quảng cáo.
Thời trung học, Giang Liễm Chu chỉ mặc đồng phục học sinh bình thường mà đi giữa biển người, vậy mà vẫn có từng nhóm nữ sinh viết thư tình gửi cho anh. Huống hồ là bây giờ qua năm tháng, anh đã dần rũ bỏ nét non nớt của tuổi thiếu niên, vẫn sắc sảo như xưa, nhưng lại thêm phần tuấn tú, thanh nhã.
Thậm chí đôi khi, cô còn bắt gặp trong phần bình luận dưới bài đăng của mình, nơi cô dùng thân phận họa sĩ để chia sẻ tác phẩm, một vài fan với cái tên như "Một chiếc thuyền trôi giữa sông Giang" nồng nhiệt khen ngợi: "Tranh của chị đẹp quá đi!"
…
Tất cả những điều vụn vặt ấy, gom lại, như thể từng ngóc ngách trong cuộc sống của cô đều bị ba chữ "Giang Liễm Chu" lấp đầy. Hoặc cũng có thể…cũng chẳng nhiều đến thế.
Nhưng Thịnh Dĩ luôn dành một góc chú ý cho anh. Bởi vì là Giang Liễm Chu.
Là Giang Liễm Chu đã từng cùng cô giận hờn cười đùa những năm trung học, là sắc màu đậm nét nhất trong ký ức của cô, là chàng thiếu niên áo trắng cưỡi ngựa rong ruổi, phóng khoáng và rực rỡ, là người mà chỉ cần nhắc đến hai chữ "thanh xuân", trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh của anh.
Nhưng… nói thật lòng. Thịnh Dĩ chưa từng nghĩ rằng sau khi tốt nghiệp, mình sẽ còn bất kỳ liên hệ gì với Giang Liễm Chu nữa.
Bạn cùng bàn thời học sinh có hàng ngàn hàng vạn, dù từng thân thiết cỡ nào, nhưng đã nhiều năm không liên lạc, thì cũng sớm trở thành người xa lạ trôi tuột theo dòng thời gian.
Giang Liễm Chu nổi tiếng đến vậy, nếu có gặp nhau trên một con phố nào đó, cùng lắm anh cũng chỉ gật đầu chào cô một cái. Thậm chí, đến cái gật đầu đó cũng đã là lịch sự quá mức, anh hoàn toàn có thể xem như chưa từng quen biết.
Đúng vậy, cho dù bây giờ cả hai cùng tham gia một chương trình, thậm chí còn bị sắp đặt đóng couple, phối hợp để tạo "phản ứng hóa học", thì Thịnh Dĩ cũng không cho rằng mình và anh sẽ có bất kỳ mối liên kết nào thật sự.
Nhưng khoảnh khắc hiện tại, ngay lúc này đây, trong buổi phát sóng trực tiếp có hàng nghìn người đang theo dõi, Thịnh Dĩ nhìn thấy Giang Liễm Chu mang ra từng mẩu giấy nhỏ được giữ gìn cẩn thận, ngay cả mép giấy cũng được ép thẳng tắp. Trong phút chốc, cô suýt không kìm được nước mắt.
Mà thật ra, không chỉ riêng cô. Không ai có thể ngờ rằng điều Giang Liễm Chu lấy ra lại là những tờ giấy nhắn từ thời học sinh.
[Tôi sắp không chịu nổi nữa rồi mọi người ơi… tôi vừa ăn một cú hít thật sự… cầu xin hai người đấy, hu hu hu]
[Mọi người hiểu tôi không, càng ngọt tôi càng hoang mang. Tôi vốn chỉ định "ăn chơi một chút" thôi, nhưng bây giờ càng lúc càng thật tình. "Gỗ thành thuyền"* này, nếu hai người không kết hôn tôi thật sự sẽ tổn thương đấy.]
[Hu hu hu tôi muốn khóc mất! Trời ơi tôi sắp phát điên vì couple này rồi! Nếu bạn cùng bàn cũ của tôi mà giữ giấy nhắn của tôi kỹ đến vậy, tôi chắc chắn sẽ lấy người đó luôn! A Cửu! Mẹ đồng ý cuộc hôn sự này rồi!]
[Đợi, đợi đã… anh Chu vậy là đã cất giữ mấy tờ giấy nhắn do A Cửu viết từ trước sao? Đây mà không phải là yêu thì là cái gì? Không phải yêu thì tôi lộn ngược xuống ăn cơm luôn cho xem!]
[Tôi không dám nghĩ… nhưng mọi người nói xem… hồi học cấp ba, có phải là…]
[Người phía trước không dám nói thì để tôi nói! Giang Liễm Chu, hồi cấp ba anh có phải từng thích A Cửu rồi đúng không hả???]
……
Thịnh Dĩ không kìm được, bước lên phía trước, mím môi, khẽ cầm lấy một tờ giấy xem thử.
Chữ viết của cô hồi cấp ba khác hoàn toàn so với bây giờ. Đây có lẽ là mẩu giấy cô viết cho Giang Liễm Chu trong giờ toán.
"Buồn ngủ quá, tớ sắp gục rồi." Có thể thấy đúng là cô mệt thật. Chữ đầu tiên còn viết khá vuông vắn, càng về sau càng xiêu vẹo, đến cuối thì nguệch ngoạc đến mức chính cô bây giờ cũng phải khó khăn lắm mới đọc nổi.
Nhưng hồi đó, Giang Liễm Chu lại hiểu được.
Anh lười nhác nhấc bút, viết lại: "Muốn ăn kẹo cao su không? Tôi thưởng cho này."
Thịnh Dĩ nghĩ ngợi một lát, cảm thấy nhai kẹo trong lớp thì hơi gây chú ý, liền viết tiếp: "Không ăn nữa, tôi đọc truyện tranh một lúc, cậu canh thầy giùm tôi nhé."
Rồi vẽ một mũi tên chỉ xuống, chắc là định đưa giấy cho anh, nhưng lại nghĩ thêm một chút, viết tiếp:
"Tan học nhớ giảng lại giúp tôi đoạn này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!