Nhớ lại cái đêm mưa máu gió tanh, đao quang kiếm ảnh đó, dù đã rất lâu về sau, Giang đại lưu lượng vẫn cứ bàng hoàng như vừa mới xảy ra.
Nghĩ mà xem, anh tung hoành giới giải trí nhiều năm như vậy, cảnh lớn nào chưa từng trải qua.
Từ những trận tranh đấu lúc mới debut, đến các buổi concert hàng vạn người đổ dồn ống kính truyền thông, hay cả các lễ trao giải âm nhạc danh giá bậc nhất…
Thế nhưng Giang Liễm Chu vẫn luôn là kiểu người "mây bay gió thổi", ung dung nhẹ nhàng đối diện tất cả.
Chỉ có đúng một đêm hôm đó, anh nhìn góc nghiêng của Thịnh Dĩ, vẻ mặt không biểu cảm gì đặc biệt, lòng bàn tay lại âm thầm toát mồ hôi.
Chắc là do nhà họ Thịnh ấm quá… Anh nghĩ vậy.
Điều kỳ lạ là, Thịnh Dĩ thật sự… hình như không còn giận nữa.
Cô im lặng mấy giây, rồi rất tự nhiên chuyển sang chủ đề khác, như thể chuyện "dịch sai tiếng Pháp" kia chưa từng xảy ra.
Đến gần 10 giờ tối, nghĩ bụng mùng Một Tết mà ở lại qua đêm cũng không tiện lắm, Giang Liễm Chu rất chủ động đứng dậy: "Cũng muộn rồi, con xin phép về trước, hôm khác lại đến thăm mọi người."
Bà ngoại còn khen: "Hôm nay chương trình hay thật đấy. Bài "Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy" bà còn hát được nữa kìa. Các cháu lại sắp quay chương trình hả? Lần này bà phải theo dõi cái gọi là…"
Thịnh Nguyên Bạch bổ sung: "Livestream ạ."
"Ờ ờ, đúng rồi! Bà phải xem livestream của các cháu."
Thịnh Dĩ: "……"
Sao tự nhiên lại có cảm giác… mất kiểm soát thế này.
Bà không nhắc thì thôi, vừa nhắc là cô lại không nhịn được tưởng tượng ra cảnh mình đang quay hình, còn gia đình thì ngồi trước màn hình chăm chăm theo dõi cô…
Cảm giác xấu hổ kỳ quặc lập tức ập tới.
Thịnh Dĩ chỉ âm thầm phàn nàn trong bụng, thì thấy Giang Liễm Chu đang mỉm cười nói: "Dạ, bà ơi, nếu sau này cháu có làm gì chưa tốt, bà cứ nhắc cháu để cháu sửa ạ."
Thịnh Dĩ: "?"
Nhìn người ta kìa, tâm lý vững chãi đến mức này, ai mà không cảm khái?
…
Thế là từ hôm đó trở đi, cái tên "Giang Liễm Chu" cứ vang lên trong nhà họ Thịnh với tần suất không ngớt quanh lỗ tai.
"Ôi chao, bài này của Chu Chu hay thật đấy, không tệ không tệ." Bà ngoại xem TV thấy bài hát của Giang Liễm Chu thì mừng rỡ, khen không dứt miệng.
Tên ăn bám ở nhà họ Thịnh – Thịnh Nguyên Bạch ngẩng đầu nhìn một cái, nói theo: "Bài này từng đoạt giải Ca khúc vàng đó bà. Giang Liễm Chu có nhiều bài hay lắm, để hôm nào con chép vào máy nghe nhạc của bà, bà nghe dần."
Ngay cả ông Thịnh – người rất ít khi khen ai cũng không kìm được mà tán thưởng: "Công nhận, thằng bé này ngoại hình tốt, biết tiến lui đúng mực, quay chương trình cũng thú vị hơn người khác."
Bà Thịnh gật đầu lia lịa: "Mà nó cũng đối xử tốt với A Cửu nữa, vừa thông minh vừa biết điều."
…
Và điều càng không thể tin nổi hơn là…
Cả nhà nói xong thì đồng loạt quay sang nhìn Thịnh Dĩ, người đang yên lặng ngồi một bên, tay cầm cái búa nhỏ gõ hạt óc chó ăn. Cứ như đang chơi trò truyền hoa đánh trống vậy.
Thịnh Dĩ: "…"
Sao, phải bắt cô cũng phải tiếp lời mới chịu à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!