Chương 26: Muốn cậu ôm tôi.

"Bạn gái à, chào buổi tối." Câu ấy khiến Thịnh Dĩ nhất thời sững người.

Ngập ngừng một thoáng, cô mới chợt nhớ ra hoàn cảnh hiện tại của cả hai, hơi gãi đầu một cách ngượng ngập.

Thật ra bố mẹ và Thịnh Nguyên Bạch đều đã biết… Nhưng cô vẫn không nỡ dội gáo nước lạnh vào sự hào hứng của bà ngoại.

Bà ngoại đúng là quý Giang Liễm Chu thật.

Từ hồi cấp ba đã thế rồi, Thịnh Dĩ không phải kiểu người sống khép kín, nhưng cô thực sự chẳng thích tụ tập ồn ào. Mới chuyển đến Cảnh Thành, cô chẳng có mấy người bạn, lại lười tham gia các hoạt động khác, cuộc sống mỗi ngày chỉ xoay quanh việc học và vẽ tranh.

Cho đến khi cô bắt đầu thân với nhóm của Giang Liễm Chu.

Bà ngoại thích đánh mạt chược, nhưng ông ngoại thì ghét mấy trò ấy. Có lần cô nhắc đến chuyện này với Giang Liễm Chu, cậu đại thiếu gia kia khi đó đang làm bài lý một cách cẩu thả, nghe xong thì nhướng mày nhàn nhạt: "Đánh mạt chược à?"

Thịnh Dĩ gật đầu.

Giang Liễm Chu xoay bút trên ngón tay, lười biếng đáp: "Biết chứ, mà còn là cao thủ cơ."

Thịnh Dĩ: "?"

Cô quay sang liếc anh một cái, rồi lại cúi đầu vẽ tiếp.

Giang Liễm Chu chậc nhẹ một tiếng, không vui: "Ý cậu là gì?"

"Không có gì," Thịnh Dĩ giơ ngón cái và ngón trỏ tạo thành một khoảng hẹp, "Chỉ là tò mò xem da mặt cậu dày cỡ nào thôi."

Giang Liễm Chu: "…"

Vị đại thiếu gia bất mãn cực độ, lại xoay bút hai vòng rồi ném xuống bàn: "Thử đi rồi biết. Cho cậu xem bản lĩnh thật sự của anh đây."

Thịnh Dĩ…

Cuối tuần ấy thật sự dẫn anh và Trì Bách về nhà chơi, cùng bà ngoại đánh vài ván mạt chược. Phải công nhận, dù nhìn thì không mấy phong độ, nhưng kỹ thuật đánh bài thì đúng là không tệ chút nào.

Vài ván qua đi, bà ngoại tuy không quá khen ngợi, nhưng vẫn hào hứng vào bếp nấu cơm mời ở lại dùng bữa.

Từ đó về sau… Giang Liễm Chu cứ rảnh cuối tuần là lại ghé chơi bài với bà cụ. Vài lần như vậy, động tác đánh bài của anh cũng dần dần ra dáng "thần bài".

Tuy anh tính khí không mấy tốt, nhưng lại rất có lòng với người lớn tuổi. Bà cụ nói gì anh cũng lắng nghe, câu nào cũng đáp lại tử tế, khiến bà lúc nào cũng cười tít mắt. Mấy món ăn đơn giản của bà, cậu thiếu gia từ bé ăn sung mặc sướng cũng có thể khen lấy khen để, còn khen ra đủ kiểu.

Vậy nên giờ đây, khi thấy Giang Liễm Chu xuất hiện trong đêm mùng Một Tết ở nhà mình, bà cụ vui đến nỗi mắt híp tịt cả lại.

Liên tục gọi vào nhà ngồi, hỏi han đủ điều, Thịnh Nguyên Bạch cũng góp lời phụ họa, bà cụ càng lúc càng vui vẻ.

Mà một khi bà ngoại vui, bố mẹ Thịnh Dĩ cũng tự nhiên thấy hài lòng.

Huống hồ ấn tượng của họ về Giang Liễm Chu vốn đã không tệ, giờ thấy anh đi chúc Tết còn xách bao nhiêu là quà, trong lòng lại càng thêm ưng ý.

Giữa bầu không khí hòa thuận ấm áp, bà ngoại huých nhẹ Giang Liễm Chu: "Đi đi, Tiểu Chu, ngồi cùng A Cửu đi. Bà biết mà, mấy đứa trẻ các con toàn thích nói chuyện riêng, người lớn không tiện nghe, lát nữa lại qua nói chuyện với bà nhé."

Thịnh Dĩ: "…"

Bà ngoại ơi, con nghi bà từng làm bà mối thật đó…

Khi Giang Liễm Chu cùng Thịnh Dĩ ngồi xuống sofa, bà cụ càng vui đến nỗi cười tít cả mắt, vừa đập tay Thịnh Nguyên Bạch vừa cảm thán: "Nhìn đi, hai đứa có phải còn đẹp hơn cả đôi tình nhân trên tạp chí không, quá xứng đôi rồi!"

Thịnh Nguyên Bạch xưa nay giỏi chiều lòng người lớn, lập tức gật gù theo: "Chuẩn luôn bà ơi, cháu chưa từng thấy đôi nào hợp hơn thế này."

Thịnh Dĩ: "……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!