Chương 23: Đồ ngủ đôi.

Lúc ngủ, Thịnh Dĩ thật sự rất khác với cô khi tỉnh táo.

Bình thường cô không phải kiểu người nhiều lời, nhưng đã mở miệng thì kiểu gì cũng khiến người ta kinh ngạc.

Thỉnh thoảng bị cô "chọc" vài câu, người khác cũng không giận nổi, ngược lại còn thấy vừa buồn cười vừa thú vị.

Giang Liễm Chu luôn chắc chắn rằng mình không phải kiểu người "thích bị ngược", bởi vì hồi cấp ba đã thế rồi.

Rõ ràng cô gái ấy vừa mở miệng là lạnh nhạt lại hay mỉa mai, vậy mà vẫn có không ít người muốn lại gần cô. Con trai con gái đều thế, ngay cả đám bạn của anh cũng suốt ngày "Thịnh Dĩ thế này", "Thịnh Dĩ thế kia".

Lần ghi hình này càng thể hiện rõ điều đó như Tiết Thanh Phù hay Doãn Song cứ quấn lấy Thịnh Dĩ, hết hỏi cái này đến hỏi cái nọ, dù gần như chẳng nhận được lời đáp mấy.

Nhưng mà, Thịnh Dĩ lúc ngủ…

Lại kỳ lạ đến mức mang theo vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng. Không vùng vẫy, cũng chẳng lăn qua lăn lại, cứ yên tĩnh như thế tựa vào vai anh mà ngủ.

Lúc ngủ có vẻ mơ thấy gì đó, cô sẽ khe khẽ kêu "ưm" hai tiếng, Giang Liễm Chu chỉ cần nhẹ tay vỗ đầu một cái, cô liền ngoan ngoãn ngủ tiếp.

Cả quãng đường ấy, trái tim cứng cỏi của Giang đại thiếu gia, chỉ vì Thịnh Dĩ đang ngủ mà dần dần trở nên mềm như bún.

Cho nên cuối cùng, câu gọi "Bảo bối" ấy… mới lỡ miệng mà bật ra.

Bị ánh mắt vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc nhưng vì nghiệp vụ vững vàng nên vẫn bình tĩnh của tiếp viên hàng không nhìn trúng, Giang Liễm Chu hơi cúi mắt xuống, che đi cảm xúc, làm như chưa từng có gì xảy ra.

……

Thịnh Dĩ cảm thấy mình vừa mơ một giấc mơ thật kỳ lạ. Vừa ngáp dài vừa lững thững bước đi, cô vừa đi vừa cố nhớ lại.

Chỉ mới tham gia một show thực tế thôi mà… cô đã nhập vai đến mức mơ thấy Giang Liễm Chu gọi mình là "bảo bối" rồi sao?

Mạnh Nguyên cùng trợ lý đi theo Giang Liễm Chu là Chung Húc vừa lấy hành lý xong thì Thịnh Dĩ hỏi: "Không đi cửa VIP à?"

Giang Liễm Chu còn chưa kịp trả lời, Chung Húc đã nhanh nhảu đáp luôn: "Chị Thịnh, anh Giang rất ít khi đi cửa VIP. Anh ấy luôn cảm thấy fan lặn lội xa xôi đến đón, lại chờ đợi rất lâu, không dễ dàng gì, nên mỗi lần đều đi lối thường."

Thịnh Dĩ sững người, khựng lại một chút, như định nói gì rồi lại thôi.

Giang Liễm Chu thì không cảm thấy điều đó có gì cần khoe khoang, chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Chung Húc một cái. Chung Húc lập tức ngậm miệng.

Anh mím môi, nhìn thoáng qua Thịnh Dĩ, nhưng không nói gì thêm. Chỉ xoay người, không quay đầu lại, phất tay với cô một cái rồi sải bước rời đi.

Thịnh Dĩ cúi mắt xuống, bật cười.

Cô luôn biết Giang Liễm Chu yêu nghề, biết anh khao khát đứng trên sân khấu hơn bất kỳ ai, cũng trân trọng từng chút sự ủng hộ mà người khác dành cho anh.

Nhưng phải đến khoảnh khắc này, cô mới nhận ra, thì ra, những gì cô biết về anh… vẫn còn quá ít, quá ít.

Cho đến khi rời sân bay, lên xe, từ xa vẫn còn thấy fan cầm băng rôn chạy vội về phía trong, nhưng trật tự, yên lặng, không làm ảnh hưởng đến hành khách xung quanh chút nào.

Thịnh Dĩ vẫn đang mải nghĩ, thì nghe Mạnh Nguyên hỏi: "Chị Thịnh, tay phải chị bị sao thế? Em thấy từ lúc xuống máy bay tới giờ chị cứ xoa mãi. Có cần em đặt lịch một bạn trị liệu đến massage cho không?"

Thịnh Dĩ cúi đầu, liếc nhìn tay phải của mình.

"Không sao đâu, chắc là vì không quen khí hậu ẩm ở Đảo Mùa Hè thôi."

"Đúng thật đấy, dù gì cũng là đảo mà." Mạnh Nguyên vẫn luôn là kiểu con gái tràn đầy năng lượng. "Em còn cảm giác lưng mình sắp nổi mụn đến nơi, kinh dị quá trời luôn."

Thịnh Dĩ khẽ cười đáp một tiếng.

———

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!