Chương 22: Ôm eo khiêu vũ.

Thịnh Dĩ chỉ cảm thấy mình…chắc là chưa tỉnh ngủ, hoặc không thì đang nằm mơ. Bằng cách nào mà cô lại thấy được, cảm nhận được Giang Liễm Chu hôn lên mu bàn tay cô chứ?

Dù nụ hôn đó rất rất nhẹ, dù Giang Liễm Chu làm ra vẻ vô cùng tự nhiên, như thể họ đã luyện tập động tác này đến hàng trăm lần, phong độ, tao nhã, không mang chút tình ý nào, giống như…

Giống như chỉ là một nghi thức xã giao phương Tây, hoặc chẳng qua chỉ là phần mở đầu cho một điệu valse.

Nghĩ vậy cũng đúng thôi, phương Tây còn có nghi thức hôn má, thì một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay có là gì?

Thịnh Dĩ lướt mắt nhìn khán giả phía dưới, ai nấy đều tỏ vẻ dửng dưng như chẳng thấy gì. Cô lại âm thầm hít sâu một hơi, cố giữ vững trái tim vừa run lên khe khẽ, rồi cuối cùng cũng dời mắt khỏi mu bàn tay, nhìn về phía Giang Liễm Chu.

Trên mặt Giang Liễm Chu vẫn là nụ cười nhạt, y hệt lúc họ tập luyện, xa cách, khách sáo, lạnh nhạt.

Thịnh Dĩ trong lòng chợt… thấy khó chịu một chút.

Giang Liễm Chu giơ tay cô lên. Động tác tiếp theo là quay vòng, Thịnh Dĩ xoay hai vòng theo đúng nhịp như đã tập trước đó, rồi rất thuần thục đặt cánh tay phải lên vai Giang Liễm Chu.

Cô cảm nhận được bàn tay ấm áp kia nhẹ đặt lên eo mình, Thịnh Dĩ ngước mắt lên, mỉm cười dịu dàng nhìn Giang Liễm Chu.

Ngay giây sau, nhân lúc váy dài che chắn phía dưới, cô không một tiếng động nhưng mạnh mẽ…giẫm một phát lên chân Giang Liễm Chu.

Giang Liễm Chu: "…"

Cú này… thật sự hơi đau đấy. Nhưng Giang Liễm Chu là người có ý thức cực kỳ cao trên sân khấu.

Dù âm thầm rút chân vì đau, anh vẫn duy trì vẻ ngoài trầm ổn cao quý, cụp mắt xuống, nhìn chăm chú Thịnh Dĩ trong vòng tay mình.

Đúng lúc này vũ đạo bước vào đoạn cao trào, Giang Liễm Chu tiến lên nửa bước, Thịnh Dĩ lui lại.

Bàn tay đặt hờ trên eo cô liền nhân cơ hội nắm lại. ngón tay khẽ cong, khuất sau ống kính, khẽ khàng cào vài cái.

Với Thịnh Dĩ, người có vùng eo vô cùng nhạy cảm, cảm giác như anh gãi thẳng vào tim cô vậy.

Cô suýt thì giật bắn người, may mà gắng gượng kiềm chế, đè xuống thứ cảm giác ngứa ngáy khiến người run rẩy ấy.

Cô trừng mắt nhìn Giang Liễm Chu một cái, Thịnh Dĩ cứ ngỡ mình trừng rất hung dữ. Nhưng do bị cào đến ngứa, trong mắt cô vốn đã sẵn ý cười, lại gắng nhịn khiến ánh nhìn có chút lấp lánh, kết hợp với nốt ruồi lệ ở khóe mắt, cái liếc đó chẳng hề hung dữ chút nào, ngược lại… yểu điệu, mị hoặc đến mê người.

Yết hầu Giang Liễm Chu khẽ chuyển động, lòng bàn tay truyền đến một cái nắm mềm nhẹ khiến anh chấn động cả thần hồn.

Anh khẽ cúi đầu, giấu đi những cảm xúc trong đáy mắt.

Trên sân khấu, trong mấy vòng khiêu vũ ngắn ngủi, bao điều đã xảy ra mà khán giả hoàn toàn không hay biết.

Họ chỉ thấy Giang Liễm Chu hôn lên mu bàn tay Thịnh Dĩ, hai người đứng gần sát, khiêu vũ kề vai áp eo, ánh mắt dây dưa, ăn ý đến mức như thể đã ở bên nhau nhiều năm.

Khán giả dưới sân khấu còn có thể miễn cưỡng giữ vẻ điềm tĩnh, nên Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cũng chẳng thể nào biết ở phần bình luận trực tiếp lúc này, fan couple đã… phát sốt đến mức nào.

[Trái tim ai đang đập thình thịch? Là tôi đấy! Tôi thực sự… đơ luôn rồi…]

[Chưa từng đu CP bao giờ, nhưng giờ thì tôi hoang mang thật sự… Ý tôi là, hóa ra đu CP nó ngọt đến vậy sao…?]

[Tỉnh lại đi chị em ơi! Không phải đâu! Chỉ có cặp này mới ngọt vậy thôi, cảm giác như có người nhét đường thẳng vào miệng mình vậy.]

[Tôi đu đến điên mất rồi, ai nói cho tôi biết đi, trước giờ jlz (Giang Liễm Chu) đã từng hôn mu bàn tay ai chưa???]

[Fan 5 năm không mời mà đến. Nghe mà xót quá, Giang ca trước giờ chưa từng nhảy valse với ai, nên tôi cũng không biết.]

[Cả nhà ơi, lập hội trong siêu thoại ngay! Tối nay tụi mình tổ chức tiệc đường tại quê nhà hạnh phúc nào!!]

Chỉ với vài vòng khiêu vũ, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cũng đủ tạo nên một màn trình diễn ấn tượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!