Bất kể là phần trình diễn rực rỡ của nhóm Tống Viêm – Doãn Song, hay là hai tổ hợp Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân và Tiết Thanh Phù – Du Thâm có phần hơi lép vế một chút khi so sánh, thì sau mỗi tiết mục đều nhận được những tràng vỗ tay và tiếng reo hò vang dội từ khán giả.
Phòng livestream thì khỏi phải nói, bình luận chạy dày đặc suốt buổi. Người hâm mộ đã đành, ngay cả khán giả qua đường cũng phần lớn là đang tấm tắc khen ngợi.
Showbiz nội địa từ trước tới nay vốn không quá đề cao sân khấu biểu diễn, phần lớn cho rằng "tác phẩm" chân chính phải là một bộ phim điện ảnh hay truyền hình xuất sắc, hoặc chí ít là một ca khúc có giai điệu bắt tai, ca từ sâu sắc, lan truyền rộng rãi. Rất ít người cho rằng một sân khấu hát nhảy được luyện tập suốt nhiều ngày cũng có thể gọi là "tác phẩm".
Thế nhưng các sân khấu hôm nay, bất kể là tiết mục nào đều có thể gọi là chỉn chu, đáng xem. Đặc biệt là Tống Viêm, vốn xuất thân từ show tuyển chọn thần tượng, hôm nay đúng là tỏa sáng rực rỡ.
[Wow, lần đầu tiên tôi thấy Tống Viêm nhảy đấy, thật sự rất cừ, sức bật rất mạnh.]
[Tôi học múa rồi, phải nói là động tác của Tống Viêm rất có lực, đã thế còn giữ được hơi thở ổn định trong khi nhảy mạnh, rất đáng nể. Nghe bảo cậu ấy học nhảy từ nhỏ? Hôm nay thực sự thay đổi cái nhìn về cậu ấy.]
[Minh Tể và Đồng Hân ngọt ngào quá trời, fan CP khóc trong hạnh phúc luôn, nước mắt nóng hổi.]
[Từ trước đến giờ tôi chỉ biết Du Thâm là một YouTuber làm nội dung khoa học, không ngờ khi đứng trên sân khấu lại có sức hút thế này.]
…
Hiệu ứng rất tốt, thỉnh thoảng có vài bình luận soi mói cũng nhanh chóng bị chìm trong cơn sóng lời khen ngợi.
Dù sao thì từ lúc chọn bài đến lúc biểu diễn, tổng thời gian chuẩn bị còn chưa tới hai ngày. Nếu tính cả ăn uống, nghỉ ngơi thì thời gian luyện tập thật sự là vô cùng hạn hẹp. Trong khoảng thời gian ít ỏi đó mà vẫn tạo ra được những sân khấu chất lượng như thế, đủ thấy các khách mời đã dốc hết tâm sức rồi.
Sau khi tổng hợp phiếu bầu, bình luận trong livestream cũng đầy rẫy sự hồi hộp và háo hức. Cả hội trường đều bị cảm xúc kéo l*n đ*nh điểm.
Hoàn toàn khác với bây giờ, từ lúc Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu cúi chào sau màn biểu diễn, đã trôi qua đúng năm phút.
Thịnh Dĩ xách váy quay lại sân khấu, mới phát hiện cả hiện trường vẫn yên ắng như tờ. Yên lặng đến mức chẳng giống như vừa xem xong một sân khấu nhạc, mà lại như vừa nghe xong một bài phát biểu cảm động không có chút tương tác nào từ khán giả…
Thịnh Dĩ mím môi, quay đầu nhìn Giang Liễm Chu đang bước chậm rãi về phía cô. Giang Liễm Chu đi đến bên cô, đứng sóng vai, khẽ nhướng mày về phía cô.
Thịnh Dĩ: "?"
Giang Liễm Chu: "Chỉ mới nửa phút không thấy tôi thôi mà đã nhớ thế này à?"
Thịnh Dĩ: "…"
Cô nhìn đại lưu lượng Giang tiên sinh trước mặt bằng ánh mắt khó nói thành lời, chỉ cảm thấy toàn bộ cảm xúc phức tạp vừa bùng lên vì màn trình diễn kia, trong khoảnh khắc này đều bị gột sạch.
Cô chỉ muốn nói: Sao cô có thể trông đợi điều gì từ một con… chó con cơ chứ?
Ở trong livestream mà cả hai người không thể thấy, phần bình luận vốn im lìm suốt một thời gian dài rốt cuộc cũng bắt đầu lăn tít trở lại:
[…Tôi cứ tưởng là mình quên bật bình luận cơ đấy]
[Sao tôi vẫn đang khóc… đã qua lâu thế rồi mà vẫn khóc được, buồn quá, buồn không chịu nổi.]
[Khi A Cửu mặc váy cưới bước ra, tôi tưởng họ định làm đám cưới trực tiếp luôn rồi, lúc Giang ca ôm bó hoa hồng bước ra, tôi tưởng ít nhất là anh ấy sẽ giành cô dâu về, cuối cùng thì…]
[Cái quỷ gì mà "Chúc em tân hôn vui vẻ"! Giang Liễm Chu, tôi không cho phép anh nói vậy! Nếu anh là đàn ông thì hãy đưa cô ấy bỏ trốn đi! Cùng lắm thì mẹ nuôi hai đứa!]
[Tôi thật sự quá yếu đuối, tôi sẽ cứ khóc mãi… trừ khi hai người kết hôn thật cho tôi xem!]
…..
Khán giả tại hiện trường phần lớn chưa từng nghe bài hát này. Nhưng âm nhạc là ngôn ngữ chung, cảm xúc lại càng là điều đồng cảm dễ dàng.
Họ nhanh chóng bị sân khấu này chạm đến, cũng rất tự nhiên mà hòa mình vào câu chuyện được kể.
Nhờ đôi tai nhạy bén bẩm sinh, Giang Liễm Chu thậm chí có thể mơ hồ nghe thấy tiếng khán giả phía dưới đang thì thầm bàn luận. Trong đó xen lẫn những từ như "nuối tiếc", "đáng tiếc", "buồn quá".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!