Chương 2: Quà tặng kèm có chữ ký.

Thịnh Dĩ xưa nay vốn là người rất có chính kiến, thậm chí ở một mức độ nào đó có thể gọi là… cố chấp.

Trần Hồng Tài vừa nghe đã nhíu chặt mày. Ông thật sự không ngờ, khúc mắc lại nằm ở Thịnh Dĩ.

"Chương trình lần này chi thù lao cho khách mời đâu có ít." Ông giơ tay làm một động tác ra hiệu: "Con số này đấy."

Thịnh Dĩ vẫn không ngẩng đầu: "Vậy ạ."

"…"

Thật ra cũng đúng thôi, người bình thường còn có thể bị tiền hấp dẫn, chứ nhà họ Thịnh từ trước đến giờ nào có thiếu tiền? Chưa kể Thịnh Dĩ từ bé đã sống trong nhung lụa. Mà giờ chính bản thân cô cũng chẳng cần dựa dẫm ai, một họa sĩ như Thịnh Dĩ, danh tiếng vững chắc, tiền là người khác giành nhau mang đến tận cửa.

Trần Hồng Tài vẫn chưa chịu bỏ cuộc: "Lên show rồi cháu sẽ càng nổi hơn nữa, còn có thể quen biết thêm nhiều nghệ sĩ."

Lần này Thịnh Dĩ ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đến lạnh nhạt, quét qua ông một cái.

Trần Hồng Tài hơi khựng lại: "Coi như đi ôn chuyện với bạn học cũ cũng được mà. Hai đứa học cùng lớp năm cuối cấp ba, chắc cũng thân nhau chứ hả?"

Thịnh Dĩ không trả lời. Không phản ứng chính là phản ứng tốt nhất!

Trần Hồng Tài như vớ được cọng rơm cứu sinh, lập tức nói tiếp: "Giang Liễm Chu đúng là đang hot thật, nhưng ai dám đảm bảo cứ mãi đứng trên đỉnh? Giới này thay đổi từng ngày, lỡ đâu mai kia lại có lớp trẻ mới nổi hơn thì sao? Hai đứa có quen biết, cháu giúp cậu ấy một tay cũng được mà."

Thịnh Dĩ uống cạn ngụm cà phê cuối cùng, rồi mới nhìn Trần Hồng Tài, chậm rãi mở miệng: "Chú Trần."

"Ừ?"

"Bên Giang Liễm Chu… không nói với chú là sau cấp ba, cháu và cậu ta chưa từng liên lạc nữa à?"

Trần Hồng Tài: "……"

—–

Sau khi thẳng thừng từ chối lời mời ghi hình chương trình của Trần Hồng Tài, Thịnh Dĩ đi ăn tối bên ngoài rồi mới quay về Hồ Duyệt Sơn Sắc.

Lúc xe ngang qua một trung tâm thương mại lớn, cô vô thức liếc nhìn ra ngoài qua cửa kính.

Trước màn hình LED khổng lồ, vẫn có người dừng chân ngẩng đầu nhìn, vài cô gái trẻ còn chỉ trỏ hào hứng rồi chụp hình lưu niệm.

Cô cũng ngẩng đầu theo bản năng.

Trên màn hình đang chiếu một đoạn quảng cáo, khuôn mặt ấy còn chưa kịp nhìn rõ đã lướt qua, chỉ để lại một cái ký tên đầy phóng khoáng và ngạo nghễ trong nền đen sau cùng – Giang Liễm Chu.

Thịnh Dĩ nhắn cho Bối Lôi: [Đúng là đời khó lường.]

Ví như hồi cấp ba, cô chưa từng nghĩ bạn cùng bàn Giang Liễm Chu sau này sẽ nổi đình nổi đám, càng không thể ngờ, sau bao năm không gặp, cái tên ấy lại một lần nữa được nhắc đến bên cạnh cô, bởi một lời mời tham gia show truyền hình, nơi một người bình thường như cô được ghép đôi cùng cậu ta…

Nhưng điều khiến cô bất ngờ nhất vẫn là…

Một người bạn học cũ mà nếu không tình cờ nhìn thấy trên quảng cáo có lẽ đã quên mặt, nay lại định… tạo couple với cô để tăng độ nổi tiếng?

Ôi chao, thế giới này đúng là vi diệu quá rồi. Bối Lôi trả lời cực nhanh.

[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: Phải đó, đến chính tớ trước hôm nay cũng không ngờ, cậu lại có bạn học là một "tiểu minh tinh hạng mười tám" đấy nhé~

[A Cửu]: ……

Thịnh Dĩ hít sâu một hơi, gắng gượng đè xuống cơn thôi thúc muốn lập tức block con bạn thân chí cốt.

Dù sao thì, với cái tính thoải mái của Thịnh Dĩ, đã từ chối lời mời ghi hình rồi thì coi như chuyện này cũng xong xuôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!