[……]
[……]
[Mẹ tôi hỏi vì sao tôi đột nhiên khóc, tôi bảo là vì tôi đã dành tình cảm cho một "con chó" suốt bao năm nay, giờ đau lòng quá không cầm nổi nước mắt.]
[Tôi thật sự cạn lời với tiếng mẹ đẻ của mình rồi, cảm ơn cậu nhé Giang Liễm Chu, là cậu giúp tôi tìm lại nguồn cội của mình đấy.]
[@Thịnh Dĩ, cầu xin cậu đấy bảo bối ơi, ngay bây giờ, lập tức, hãy tháo bộ móng của Giang Liễm Chu xuống dùm tôi với!!!]
…
Fan được kết nối lúc này cũng hoàn toàn rối bời, thật sự không ngờ một giây trước còn đang xúc động thổ lộ, giây sau Giang Liễm Chu lại đột nhiên hóa chó, mấy trò quái gở liên tiếp khiến người ta hoàn toàn theo không kịp.
Nhưng đúng là…
Bạn fan ấy cũng không muốn mình trở thành người đầu tiên bị idol chặn, dù đôi mắt long lanh đã tràn ngập sự bất lực trước cõi đời này, vẫn đành bất chấp lương tâm mà im lặng ba giây.
"…Cũng… cũng được ạ…"
"Em cũng thấy rất đẹp phải không?" Giang Liễm Chu chẳng nể nang gì mà cố tình hiểu sai lời fan, giọng còn đầy khổ não, "Anh thấy hình như không được đẹp lắm, nhưng mà đây là Thịnh Dĩ làm cho anh đấy, nếu anh tháo đi thì cô ấy có giận không nhỉ?"
Fan: "……"
Người phiên dịch đứng cạnh, chẳng rõ vì lý do gì mà vẫn kiên trì nghe anh nói: "……"
[……]
[Tôi thấy rồi, thật sự thấy rồi! Giang Liễm Chu, làm ơn, làm người một chút đi có được không?!]
[Lúc đầu tôi còn ghen tị với chị gái được kết nối, giờ đây tôi thật sự bắt đầu thương cảm cho chị ấy rồi…]
Giang Liễm Chu nheo mắt, ánh đào hoa hiện rõ niềm vui thích.
Đôi mắt anh rất kỳ lạ, rõ ràng là kiểu mắt câu hồn đoạt phách nhất, đa tình nhất, thế mà vì anh lúc nào cũng lạnh nhạt, nên nhìn lại chỉ thấy xa cách.
Nhưng nếu như lúc này anh nhoẻn cười như thế, mọi vẻ mê hoặc lập tức trào dâng, khiến người khác không cách nào chống đỡ.
Fan nữ kia dường như thoáng chút ngẩn ngơ. Mãi cho đến khi chương trình nhắc thời gian sắp hết, chị mới miễn cưỡng cúp máy.
Ngay trước khi ngắt kết nối, cô ấy vẫn cố hét lên câu cuối cùng: "Anh Chu cố lên! Cái gì cũng phải giành được nhé!"
Giang Liễm Chu khẽ cúi đầu, chậm rãi nói: "Ừ, anh sẽ làm được."
Thời gian mà chương trình quy định gần như vừa vặn, bên Giang Liễm Chu vừa kết thúc thì bên Thịnh Dĩ cũng kết thúc theo.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng Giang Liễm Chu luôn cảm thấy ánh mắt Thịnh Dĩ nhìn anh bỗng có gì đó là lạ.
Giang đại gia nhướng mày, lười biếng hỏi: "Sao vậy?"
Thịnh Dĩ khẽ lắc đầu, suy nghĩ chốc lát rồi nói: "Không ngờ con lại quan tâm đến ba như vậy, ba nhất thời có chút cảm động."
Giang Liễm Chu: "……"
Giang Liễm Chu: "???"
[Chị đẹp à… sao lại đắm chìm vào trò "ba con" thế này…]
[Cảm động bay sạch rồi mấy bà ơi, điều khiến tôi hoang mang nhất hôm nay là: CP nhà tôi rốt cuộc tại sao lại cứng đầu cứng cổ thế này…]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!