Ngoại trừ chiếc trực thăng của cặp hạng nhất khiến người ta vừa nhìn đã phát ghen, thì thật ra cano của hạng nhì cũng không tệ lắm.
Nếu như vị đại minh tinh kia không cứ nhất định phải làm trò.
Vấn đề là… anh còn rất có lý!
Ví dụ như anh có bằng lái chuyên nghiệp, còn có kinh nghiệm phong phú (?), và hoàn toàn có thể để nhân viên giám sát kỹ thuật ngồi cùng, đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Mọi người nghe mấy câu đầu thì đồng loạt quay sang nhìn Thịnh Dĩ đang an nhàn gặm hạt dưa ở bên cạnh.
Ánh mắt gần như viết thẳng ra ngoài: Trời ơi chị đẹp ơi, giờ này rồi mà chị còn có tâm trạng gặm hạt dưa?!
Thịnh Dĩ mơ hồ cảm nhận được có nhiều ánh mắt hướng về mình, hơi ngẩng đầu, sau khi suy nghĩ chậm nửa nhịp, cuối cùng cũng hiểu ra tình hình hiện tại.
Cô hơi do dự, rồi quay sang nhìn Giang Liễm Chu. Chỉ thấy người kia đang nhàm chán xoay một khối rubik không biết từ đâu lấy ra, tay trái hai ba cái xáo trộn, tay phải hai ba cái lại khôi phục xong.
Một bộ dáng không thèm quan tâm cuộc đời đến mức muốn bị đánh.
Thịnh Dĩ ban đầu không nắm rõ chuyện, giờ thì thật sự bắt đầu quan tâm: "Giờ tôi nên uống thuốc say sóng trước luôn không?"
Mọi người: "……"
[Cứu mạng tôi! Tôi sắp cười chết mất! Thật sự không phải ai cũng có thể làm bạn cùng bàn của Giang ca đâu!!!]
[Chị ơi, giờ không phải lúc chị lo uống thuốc! Là lúc chị ngăn ảnh lại cơ mà!]
[Tại sao hai người này lại tự nhiên như vậy chứ?! Một người thì nói muốn tự lái cano như chuyện ăn cơm bữa, người còn lại thì… ừ, để tôi uống thuốc trước cái đã? Tôi điên mất!!!]
……
Giang Liễm Chu hơi cong mắt, ánh cười lướt qua đáy mắt như gợn sóng. Anh lười biếng rút tay khỏi túi áo, lấy ra một vật nhỏ đặt lên bàn, dùng ngón tay nhẹ nhàng đẩy về phía trước.
Chiếc hộp nhựa trong suốt lướt tới trước mặt Thịnh Dĩ, dừng lại ổn định.
Giọng anh mang theo mấy phần cà khịa: "Đã chuẩn bị rồi."
Thịnh Dĩ: "……"
[Khoan đã… chỉ mình tôi thắc mắc vì sao trong túi của Giang ca lại có sẵn thuốc say sóng à?!]
[Ủa alo, sy* có thuê thủy quân (fan ảo) không vậy, mới có tí hint đã bắt đầu đẩy thuyền?! Gì mà "chuẩn bị sẵn cho cô ấy"?! Mơ vừa thôi!]
*sy – Shèng Yǐ là tên viết tắt của Thịnh Dĩ.
……
Dù sao thì… rất kỳ lạ, Thịnh Dĩ không phản đối, mà chương trình cũng chẳng phản đối nốt.
Tất nhiên, việc chương trình không phản đối, một phần vì xét đến độ "gây bão" và thu hút của tiết mục.
Dù gì thì Giang Liễm Chu cũng có đủ bằng lái, còn thêm đội ngũ giám sát an toàn và bác sĩ túc trực, nên nhìn chung rủi ro là trong tầm kiểm soát.
Để cẩn thận hơn, trước khi hai người lên cano, tổ tiết mục vẫn mời huấn luyện viên lái chuyên nghiệp tới, dặn dò thêm vài điều an toàn.
Huấn luyện viên này sẽ theo sát khi họ khởi hành, cùng với đội cứu hộ. Hòn đảo này trước đây là thuộc địa của nước Pháp, nên ngôn ngữ chính là tiếng Pháp.
Cũng may, chương trình có tiền, nên cả phiên dịch viên cũng được chuẩn bị đầy đủ.
Chỉ là phiên dịch còn chưa kịp mở miệng, thì Giang Liễm Chu đã nhàn nhạt lên tiếng trước: "Không cần phiên dịch đâu, cứ nói trực tiếp đi, tôi biết tiếng Pháp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!