Chương 14: Kẹo trái cây cứng.

[A a a a các bạn ơi sao thế này, sao tự nhiên tôi lại rơi nước mắt rồi.]

[Không hiểu sao lại thấy bùi ngùi quá… tự nhiên nhớ đứa bạn cùng bàn hồi cấp ba của tôi ghê. Lâu quá không gặp, chẳng biết giờ nó sống thế nào.]

[Lại bị "ăn đường" một cách đầy vi diệu, chênh lệch chiều cao quá hoàn hảo, hai người đứng cạnh nhau đúng là… visual đỉnh chồng visual đỉnh!]

[Á nhưng mà tiếc ghê, không ngờ lại sai ở câu cuối, suýt chút nữa thì được nhất rồi.]

……

Khác hẳn với sự ngọt ngào rõ rệt của cặp Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân, thì giữa Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ lại là một kiểu tương tác rất… lạ lùng.

Bạn không thể nói rõ giữa họ từng có mối quan hệ như thế nào hồi còn đi học, cũng không biết mấy năm nay mỗi người sống ra sao, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng một điều…

Giữa họ là thứ tình cảm lửng lơ khó gọi tên, thân hơn bạn bè nhưng chẳng thể gọi là người dưng.

Dù chỉ là một cái ôm chứa đựng tình cảm bạn học cũ, nhưng Giang Liễm Chu ôm rất nhẹ, đến mức khi Thịnh Dĩ còn chưa kịp phản ứng thì anh đã buông tay.

Thịnh Dĩ âm thầm cảm thán, cho dù biết rõ đây là "theo kịch bản", nhưng năng lực diễn xuất của vị đại lưu lượng này cũng xuất sắc quá mức rồi.

Quả nhiên là idol lấn sân diễn xuất, đóng phim điện ảnh truyền hình gì cũng có thể càn quét giải thưởng, đúng là không thể đùa được.

Kịch bản ban đầu chương trình đưa cho cô cũng chẳng giới hạn gì nhiều, phần "Giang Liễm Chu thầm mến bạn học cũ" cũng không bắt buộc phải hé lộ ngay, thế nên Thịnh Dĩ hoàn toàn chẳng buồn "đóng vai".

Cô nhếch môi, liếc mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới: "Ừm, đúng là lâu rồi không gặp. Bạn cùng bàn của tôi, cậu vẫn luôn…"

Giang Liễm Chu hơi nhướn mày. Dòng bình luận bắt đầu nổ tung với loạt đoán mò:

[Đẹp trai]、[Cao ráo]、[Đẹp trai]、[Đỉnh của chóp]、[Đẹp trai]……

Thịnh Dĩ: "……Vẫn luôn rất đam mê chống đẩy nhỉ."

Giang Liễm Chu: "……"

Khán giả: "……"

[Trời ơi tại sao tại sao! Thịnh Dĩ, nước mắt tôi rơi vì hai người, giờ cậu định trả lại thế nào đây hả!]

[Trời đất cái câu "rất thích chống đẩy" này rõ ràng đang đá đểu vụ anh trả lời sai câu cuối đúng không =))]

[Ơ khoan, mỗi mình tôi nhận ra chi tiết này à? Anh Chu thời cấp ba cũng thích chống đẩy lắm sao?! Trời ơi hình ảnh anh Giang chống đẩy hồi học sinh đang ám ảnh tôi nè hú hú hú]

……

Giang Liễm Chu thoáng nghẹn lời, còn chưa kịp nói gì thì Thịnh Dĩ đã hỏi tiếp: "Thế lúc nãy cậu trả lời là món gì?"

Giang Liễm Chu hơi khựng lại, một tay đút túi quần, vẻ mặt vẫn hờ hững, giọng nhàn nhạt: "Hỏi làm gì?"

Thịnh Dĩ cười khẽ: "Xem cậu hiểu lầm bố… à không, hiểu lầm tôi tới mức nào thôi mà."

"Vớ vẩn." Anh ra vẻ chẳng buồn đáp lại.

Thịnh Dĩ: "……"

Trong lòng cô thầm nhủ, giả sử người ta không biết kịch bản, thì nhìn cách Giang Liễm Chu cư xử thế này, ai mà tin nổi cậu ta đang… thầm mến tôi cơ chứ?

Vì đã "tái ngộ bạn cũ" rồi, tiếp theo dĩ nhiên là đến phần ăn sáng đàng hoàng, rồi thông báo nhiệm vụ kế tiếp.

Lúc này, một nhân viên hậu trường bước tới, ra hiệu bảo hai người đi theo anh ta về phía trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!