Chương 100: Ngoại truyện 23 - Vị khách đặc biệt.

Hôm nay, Giang Giang nhận được một cuốn sách có chữ ký đặc biệt "rất đặc biệt", hí hửng khoe khoang với bạn bè xong lại quay sang đăng lên siêu thoại "Mộc Dĩ Thành Chu" trên Weibo.

Giang Giang viết:

"Cái Giang Giang này không phải là Giang Giang kia. jpg. Xin hỏi, tôi có thể trả hàng không, A Cửu bảo bối?"

Kèm theo là tấm ảnh chữ ký đặc biệt của Thịnh Dĩ.

Hôm nay vốn là ngày ký tặng của Vọng Cửu, mà fan từ trước đến nay phân biệt rất rõ ràng: ví dụ chụp ảnh chữ ký đặc biệt thì sẽ đăng ở siêu thoại của Vọng Cửu hoặc siêu thoại của truyện tranh, còn ở siêu thoại "Mộc Dĩ Thành Chu" thì toàn là các kiểu gào thét khi Giang Liễm Chu bất ngờ xuất hiện tại triển lãm truyện tranh. Rõ ràng, bất kể là fan dạng gì, trong vấn đề quan trọng thế này đều hết sức cẩn trọng, sợ phá vỡ cục diện hòa hợp hiện tại.

Vậy nên, khi quản lý siêu thoại "Mộc Dĩ Thành Chu" nhìn thấy bài đăng của Giang Giang, phản ứng đầu tiên là phải chặn lại, nhắc người ta đi đăng ở siêu thoại khác. Nhưng quản lý vừa bấm vào xem bức ảnh kia, liền lặng thinh.

Chuyện gì thế này. Xưa nay trong tình yêu, chẳng phải người bị làm cho mê muội là anh Chu sao? Sao ngay cả A Cửu bảo bối cũng làm ra cái chuyện thế này rồi?

Trong phần bình luận, có một dòng của chính Giang Giang:

[Giang Giang: Không cần hỏi đâu các bạn, chắc chắn tôi không dám bảo A Cửu viết mấy lời thế này đâu. Cái tôi muốn chỉ là một câu chúc học hành tiến tới bình thường thôi, ai dè mở ra nhìn mà chính tôi cũng ngớ người luôn.]

Quản lý siêu thoại: "……"

Ôi giời ơi, kẹo ngọt khủng khiếp đây rồi các bạn ơi!

Lúc bấm làm mới lại, bài weibo ấy ngay lập tức thêm hơn hai chục bình luận mới:

[??? Trời ạ, ai ghen tị? Là tôi đấy! Chị em ơi, đừng trả hàng, đổi với tôi đi, tôi có mấy loại khác nhau, chị muốn loại nào cũng được! Không thì… chị em bán đi? Giá cả dễ bàn lắm.]

[Hu hu hu, mỗi ngày đều chứng kiến một chuyện tình đẹp đến thế này. A Cửu, cậu thật sự yêu anh ấy đến mức này sao? Tính lại thì hai vợ chồng nhỏ cũng mới xa nhau hai ngày thôi mà, thế mà đã thành ra như vậy rồi?]

[@jlz, mau đi mua sách của vợ cậu đi. Chậc chậc, không phải tôi nói chứ, jlz mà nhìn thấy chữ ký này, chắc phải vui đến mức nào nhỉ :)]

Đêm hôm đó, lúc chờ Thịnh Dĩ tắm xong, nhân tiện lướt qua siêu thoại CP thường ngày, Giang Liễm Chu liền nhìn thấy bài đăng ấy.

Thịnh Dĩ từ phòng tắm bước ra, lập tức cảm thấy thiếu gia Giang này có gì đó không đúng. Nếu phải nói cụ thể thì cả người anh ta cứ vênh vênh đắc ý, chẳng biết còn tưởng đâu vừa trúng ngay một tờ vé số độc đắc cả trăm triệu vậy.

Thịnh Dĩ hơi bất an mím môi, lại thấy Giang Liễm Chu bỗng bật cười, rồi anh nhận lấy chiếc khăn trong tay cô, động tác dịu dàng giúp cô lau tóc.

Thịnh Dĩ: "? Anh bị gì vậy?"

Giang Liễm Chu dựa vào lưng ghế, chân dài khẽ đạp, chiếc ghế liền trượt đi một vòng, xoay thẳng đến trước mặt Thịnh Dĩ.

"Biết em thích anh" đuôi giọng anh kéo dài, lười nhác mà treo lơ lửng, đồng thời giơ màn hình điện thoại ra trước mắt cô "Chỉ là không ngờ em lại thích anh đến mức này, chậc chậc."

Thịnh Dĩ: "?"

Cô nghiêng đầu nhìn màn hình trong tay anh"……"

Cô hoàn toàn lặng thinh, thậm chí thoáng chốc còn có chút khó tin. Nhưng đó quả thật là chữ viết tay của chính cô, từ cách trình bày cho đến nét bút mềm mại tròn trịa ở đoạn cuối…

Giang Liễm Chu càng thêm đắc ý, thảnh thơi gác khuỷu tay trái lên tay vịn, chống cằm nhìn cô: "Chứng cứ sờ sờ ra đó, Thịnh Dĩ, nhân chứng vật chứng đều đủ cả. Nói đi, em định biện hộ thế nào?"

Thịnh Dĩ khẽ lau giọt nước ở đuôi tóc, hơi ngừng lại: "Không sao, anh muốn nghĩ thế nào thì cứ nghĩ."

Giang Liễm Chu: "?"

Câu này, thiếu gia Giang sao có thể nuốt trôi?

Anh khẽ "Chậc" một tiếng, đứng dậy, chậm rãi áp sát về phía cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!