…Những lúc không "đấu khẩu", đúng là khiến người ta cảm thấy… không quen chút nào.
Tận đến khi ngồi trong studio trang điểm chuẩn bị tạo hình, Thịnh Dĩ vẫn còn đang âm thầm cảm thán. Cãi qua cãi lại quen rồi, giờ đột nhiên được vị đại minh tinh kia đối xử dịu dàng một chút, đến cả nữ vương bất động như núi, bking Thịnh Dĩ đây cũng thoáng chút lúng túng, không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Buổi chụp ảnh định trang bắt đầu từ ảnh đơn từng người, sau đó mới chụp ảnh đôi. Trước đây Thịnh Dĩ đã biết Giang Liễm Chu nổi tiếng, fan đông, tác phẩm cũng hot, nhưng đây là lần đầu tiên cô tận mắt thấy chương trình đối xử tốt với anh đến mức nào.
Hai người vừa bước xuống xe, đã có nhân viên chạy ra đón, miệng không ngớt "Anh Giang", cung kính chu đáo, trà nước đầy đủ, đưa thẳng vào phòng trang điểm riêng.
Tổ chương trình đúng là rất biết cách cư xử, dù cung kính với Giang Liễm Chu là thế, nhưng cũng không hề coi nhẹ Thịnh Dĩ, còn sắp xếp cho cô một chuyên viên trang điểm rất có tiếng trong giới.
Đàn ông trang điểm nhanh hơn hẳn, bên Thịnh Dĩ còn đang đánh nền thì bên Giang Liễm Chu đã vào studio bắt đầu chụp hình.
Chuyên viên trang điểm vừa làm việc tỉ mỉ vừa vui vẻ bắt chuyện: "Da cô đẹp thật đấy, có livestream ở đâu không? Cho tôi follow với, tôi thích ngắm người đẹp cho tinh thần sảng khoái."
"Không có." Chị đại Thịnh Dĩ đã quen được khen, bình thản đáp lời kèm chút khí chất cao cao tại thượng: "Chỉ là người thường thôi."
Chuyên viên trang điểm lần này thật sự kinh ngạc. Cô đã từng làm đẹp cho không ít nghệ sĩ nổi tiếng trong giới, có người tẩy trang xong cũng chỉ là người bình thường.
Nhưng nhìn kỹ Thịnh Dĩ, dù có khách quan đến mấy, cô cũng thấy nhan sắc này… Không thua kém bất kỳ nữ minh tinh nào hay được giới truyền thông tung hô là "mỹ nhân".
Cô không nhịn được bật cười: "Cô đùa tôi đấy à? Gương mặt, vóc dáng thế này mà không lấy ngoại hình ra kiếm cơm thì đúng là phụ lòng ông trời ban phúc. Mà nghĩ cho kỹ, làm nghề này mới là dễ kiếm tiền nhất còn gì."
Thịnh Dĩ vẫn rất điềm đạm, giọng nói đầy khí thế của một người xem tiền như cỏ rác: "Nhà tôi không thiếu tiền, không cần tôi phải đi kiếm."
Chuyên viên trang điểm: "…"
Tự nhiên muốn… đấm ai đó một cái ghê gớm.
Cố giữ lại chút lý trí cuối cùng, cô vội vàng đổi đề tài: "Cô và Giang Liễm Chu là bạn cùng bàn thời cấp ba à? Vậy chắc quê bọn cô toàn người đẹp nhỉ, trúng gu tôi hết."
Thịnh Dĩ vẫn lãnh đạm như cũ: "Không đâu, chỉ mỗi bọn tôi là đẹp thôi."
Chuyên viên trang điểm: "…"
Mấy nhân viên xung quanh cũng chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra, chỉ thấy một người vốn nổi tiếng trong giới vì vừa giỏi tay nghề vừa nói chuyện không ngừng, bỗng nhiên im bặt như bị khóa miệng, tốc độ tay thì tăng vèo vèo.
Kết quả là bên Giang Liễm Chu còn chưa chụp xong, Thịnh Dĩ bên này đã trang điểm và tạo hình xong hết rồi…
Chụp định trang lần này có nhiều concept khác nhau, mỗi cặp khách mời sẽ chụp hai bộ tạo hình.
Một bộ đồng phục học sinh là tạo hình chung bắt buộc.
Còn bộ còn lại thì mỗi nhóm một kiểu: Có cặp chụp áo dài cách tân – sườn xám, có cặp theo phong cách Hán phục cổ phong, có nhóm mặc đồng phục công sở…
Còn Giang Liêm Chu và Thịnh Dĩ, lại là bộ đôi: vest đen & váy cưới trắng.
Lúc đầu khi nghe nói hôm nay sẽ chụp cho một người hoàn toàn không hoạt động trong giới giải trí, nhiếp ảnh gia quả thật có hơi đau đầu.
So với những nghệ sĩ đã quen ống kính, người ngoài ngành thường có vẻ cứng đờ, thiếu biểu cảm, lại không biết làm thế nào để thể hiện mình trước máy ảnh. Mỗi lần chụp cho "người thường", anh ta luôn phải tốn gấp đôi công sức.
Nhưng Thịnh Dĩ lại khiến anh ta hoàn toàn bất ngờ. Vẻ đẹp quá mức thì không cần phải bàn nữa, dù bị bao người vây quanh, dù đang đứng trước ống kính, cô vẫn điềm nhiên tự nhiên, bảo làm gì thì làm nấy, không rụt rè, không sợ hãi, từng động tác đều vừa đúng, lại mang một phong vị rất riêng.
Nhan sắc ấy lập tức khơi gợi cảm hứng sáng tác của nhiếp ảnh gia. Anh ta liên tục hô hào: "Đúng rồi! Tay nhấc cao chút nữa! Rất tốt!" tiếng máy ảnh vang liên tục, hết tấm này đến tấm khác.
Thậm chí buổi chụp kết thúc sớm hơn thường lệ một chút. Chụp xong, nhiếp ảnh gia vẫn còn chưa đã, lật qua lật lại cả loạt ảnh vừa chụp, tấm nào cũng thấy quá đẹp, chẳng nỡ bỏ tấm nào.
Chụp người đẹp là thiên chức trời ban cho nghề này, trong hưng phấn, anh ta hào hứng hỏi Thịnh Dĩ: "Cô Thịnh, cô là người mẫu à? Cho tôi xin liên hệ được không?"
Thịnh Dĩ thản nhiên đáp, giọng điệu nhàn nhạt mà như cười nhạo: "Chỗ các anh là trung tâm giới thiệu việc làm à? Mới tí mà đã đổi cho tôi hai ba nghề rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!