Chương 7: Chưa từng nghĩ đến việc quay lại sao?

Trước hành lang cửa sổ thủy tinh sát đất, Tuyên Dụ nhìn về phía xa, cầm điện thoại yên tĩnh chờ người đối diện trả lời. 

Ánh đèn neon từ quảng trường trước trung tâm hội nghị nối liền với những ánh đèn đêm của thành phố như những hạt đậu, trên đường phố vắng vẻ, đèn xanh đèn đỏ đang nhấp nháy. Một dải màu trắng sữa nhạt nhòa nơi chân trời ôm trọn thành phố phồn hoa này.

Đêm khuya càng buồn tẻ hơn.

Trong điện thoại Đường Phục Tông yên lặng một lúc, mang theo ý cười nhẹ hỏi: "Trao đổi riêng với cậu ấy sẽ không có áp lực chứ?"

Tuyên Dụ quay đầu liếc nhìn hành lang đã không còn ai, thẳng thắn nói: "Có."

Chỉ nói có mà không giải thích lý do. 

Cô vẫn không thể kiềm chế bản thân sử dụng giọng điệu buông bỏ để diễn tả suy nghĩ về Úc Văn Yến. 

"Tiểu Tuyên." Đường Phục Tông dừng một chút, giọng bình tĩnh: "Em chưa từng nghĩ đến việc quay lại sao?"

Trái tim Tuyên Dụ chợt co thắt, máu chảy nhanh lan tới tứ chi. Cổ họng cô chua xót nặng nề giống như bị một cơn cảm mạo thật lâu mới khỏi, di chứng vẫn còn đó mãi không thuyên giảm, giọng mũi nặng đến mức ai cũng có thể nhận ra.

"Không nghĩ."

Úc Văn Yến sẽ không nghĩ, nên cô càng không thể nghĩ. 

Đường Phục Tông vô thức muốn nói thay bạn tốt, sau khi chia tay trừ hai người họ ra thì người bị hành hạ nhất là anh ấy. Quả thật không dám nhớ lại những ngày tháng anh ấy bị buộc phải sống đảo lộn ngày đêm cùng với Úc Văn Yến.

Lại nghĩ tới Úc Văn Yến cảnh cáo anh ấy không được nhắc tới chuyện sau khi chia tay trước mặt Tuyên Dụ, anh ấy khẽ cười: "Xin lỗi, không nên hỏi em những chuyện này."

Tuyên Dụ cố ý nâng cao giọng, tự làm cho mình trông có năng lượng hơn: "Em làm việc trước đây."

"Ừ, gặp chuyện khó khăn hoặc là cảm thấy khó xử thì tìm anh giải quyết." Đường Phục Tông thật sự lo lắng trạng thái ở chung của hai người.

Tuyên Dụ thì vẫn ổn, nhân tố khó kiểm soát nhất chính là Úc Văn Yến.

Tuyên Dụ cúp điện thoại xong lại đứng thêm mấy phút mới cất điện thoại rồi trở về trước cửa phòng làm việc. Cô giơ tay lên gõ cửa, đẩy ra và thò đầu vào nói một tiếng làm phiền.

Phòng làm việc phía sau hậu trường được xây dựng tạm thời, có một chỗ làm việc to như một cái sảnh lớn. Các bộ phận tạm thời làm việc ở đây, nhân viên công tác ra vào vẫn rất nhiều, không nhận ra ở bên trong đã gần mười một giờ đêm chút nào.

Lâm Di Lộ ở bàn họp hình tròn trong góc chú ý đến tiếng động ở cửa nên đứng lên vẫy tay gọi Tuyên Dụ: "Cô giáo tiểu Tuyên, ở đây!"

Tuyên Dụ nhìn Úc Văn Yến đang ngồi vị trí bên cạnh, anh còn đang xét duyệt tài liệu. 

Tuyên Dụ đi tới, Lâm Di Lộ chỉ chỗ trống bên kia của Úc Văn Yến: "Cô giáo tiểu Tuyên, tạm thời cô ngồi chỗ đó."

Tuyên Dụ từ bên kia đi vòng qua chỗ làm việc rồi kéo băng ghế ra ngồi xuống và di chuyển ra ngoài mấy cm.

Chân ghế cọ xát trên tấm thảm dày tạo ra âm thanh nghèn nghẹt, Úc Văn Yến liếc mắt sang một bên và dùng đầu bút gõ vào tài liệu, từng cái từng cái một lộ ra vẻ hơi không kiên nhẫn. 

Cố ý cách xa nên hơi chột dạ, âm thanh này càng khiến tim cô tê dại. 

Tuyên Dụ ngồi yên, không biết có thể làm gì nên lẳng lặng đợi anh xem tài liệu. 

Hội trường rộng 100 mét vuông được tạm thời chuyển thành trạm làm việc, ánh sáng từ đèn trần nhà rọi khắp căn phòng khiến nó sáng trưng, cộng thêm không khí bận rộn, hoàn toàn không cảm giác được là đêm đã khuya. 

Tuyên Dụ không biết làm gì, nhìn đèn xong lại bắt đầu nhìn sang đồ trang trí vách tường. 

Úc Văn Yến đọc tài liệu nhanh như gió, cô cũng không tiện lên tiếng quấy rầy. Vốn đã chuẩn bị tâm lý tối nay có thể phải tăng ca đến khuya nên cô không vội mở miệng thúc giục.

Một cô gái ôm tài liệu đi tới rồi đưa hai bản trong đó cho Lâm Di Lộ, cô gái để ý tới khuôn mặt người ngồi bên cạnh Úc Văn Yến, hỏi: "Đơn vị các cô có người mới đến?"

Lâm Di Lộ lật xem nội dung tài liệu, xác nhận không sai sót và phân loại vào đống tài liệu lớn bên cạnh, hiền hòa cười giới thiệu: "Đây là cô giáo Tuyên ở viện ngoại ngữ đại học Kinh Bắc, có một văn bản cần hỗ trợ dịch gấp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!