Chương 6: Cô và Đường Phục Tông thân quen như vậy từ khi nào?

Lúc Tuyên Dụ quay đầu thì Úc Văn  Yến đã đi nhanh đến bên cạnh Đường Phục Tông. Không biết hai người đang nói gì mà vẻ mặt Đường Phục Tông trông còn nặng nề hơn Úc Văn Yến.  

Cô cứ phân vân giữa việc có nên tiến lên hay không, cuối cùng vẫn đứng đợi tại chỗ. 

Đường Phục Tông liếc nhìn Tuyên Dụ, quay đầu hỏi: "Được không?" 

Úc Văn Yến cong môi cười, nhỏ giọng nói một câu, Tuyên Dụ không nghe rõ mà chỉ thấy anh vỗ vai của Đường Phục Tông, trước khi đi còn nói: "Sắp xếp đi, lát nữa sẽ gửi thông tin cho cậu."

Lúc xoay người Úc Văn Yến mới thoáng nhìn về hướng Tuyên Dụ với vẻ mặt bình thản không có cảm xúc gì.

Có lẽ là ảo giác của cô, nhưng vẫn cảm thấy có chút không vui. 

Chạm mặt người yêu cũ nhiều lần, bất mãn cũng là bình thường. 

Điện thoại vang lên lần nữa, anh nhanh chóng nhận điện thoại và vội vã ra ngoài. 

Đường Phục Tông đi tới, Tuyên Dụ hỏi: "Sao vậy?"

"Một phần tài liệu tạm thời phải chỉnh sửa, cậu ấy còn phải đi gặp đại sứ, bận quá không làm nổi nên muốn nhờ em dịch giúp." Đường Phục Tông nói: "Dĩ nhiên, anh yêu cầu thu phí."

Tuyên Dụ mới hiểu ra câu vừa rồi Đường Phục Tông hỏi "Được không" có nghĩa là cô có thể đảm nhiệm công việc này hay không.  

"Tài liệu gì vậy ạ?" Tuyên Dụ và Đường Phục Tông đi qua cửa kiểm tra an ninh và bước vào hậu trường của hội trường. 

Đường Phục Tông: "Có thể hiểu chung chung là sắp xếp lịch trình tham dự, đột ngột thêm phiên bản tiếng Linia, cần hoàn thành tất cả công việc trước khi phát hành vào ngày mai." 

Tuyên Dụ có hơi được chiều mà lo sợ: "Để em dịch tài liệu chính thức mà Úc Văn Yến cũng yên tâm ạ?" 

Đường Phục Tông: "Cậu ấy nói cậu ấy đã giám sát em thi chứng chỉ chuyên ngành, việc này mà cũng không làm tốt thì có thể đổi công việc được rồi."

Tuyên Dụ siết chặt sợi dây của thẻ công tác. 

Câu nói này rất độc, đúng là Úc Văn Yến có thể nói ra được. Lời nói của anh khiến người ta vô cùng khó chịu. Nói anh đang khen cô, nhưng ý tứ giễu cợt không hề ít. Nói anh không khen, nhưng anh cũng khẳng định trình độ chuyên môn của cô. 

"Buổi chiều con gái của Ốc Khắc mới đến, tôi sẽ gửi thông tin qua điện thoại cho em." Đường Phục Tông còn có chuyện khác, dặn dò xong thì đi ngay.

Tuyên Dụ đi đến phòng riêng nghỉ ngơi, điện thoại hiển thị email nhận được thư mới.

Thả balo xuống, cô mở tài liệu ra cẩn thận lật xem.

Phiên dịch văn bản không có bất kỳ độ khó nào với Tuyên Dụ, cần đặc biệt chú ý là cách sử dụng từ ngữ và biểu đạt trong trường hợp nghiêm túc. Dịch sơ lược một lần rồi tiếp tục trau chuốt, cũng sắp đến trưa rồi, còn một phần nhỏ cô sẽ làm tiếp trên đường đến sân bay. 

Xe hơi lắc lư, Tuyên Dụ say xe nhức đầu nên nhai kẹo cao su nâng cao tinh thần. 

Tài liệu cần gấp nên chỉ có thể vội vàng hoàn thành, cố gắng dành nhiều thời gian nhất có thể để làm lại.

Giữa đường Lý Tô Tô gọi điện thoại cho cô, Tuyên Dụ đeo tai nghe bluetooth, mắt không rời khỏi màn hình, đọc thầm câu văn. 

"Sao thế?" Tuyên Dụ hỏi: "Cãi nhau à? Cần tớ đi hòa giải?" 

Lý Tô Tô quở trách: "Gọi điện cho cậu là muốn cậu làm người hòa giải sao?" 

Tuyên Dụ dừng lại.

Hai người bạn thân thật sự không nhận ra, tình bạn giữa ba người sau khi họ yêu nhau thì cô chính là nhân bánh bích quy bị kẹp ở giữa. Mỗi lần cãi nhau họ đều tìm cô, khuyên xong bên này lại khuyên bên kia. Đã từng có một khoảnh khắc, cô nghĩ đến việc sau này đi làm công việc hòa giải ở khu phố cũng không tệ, sự kiên nhẫn của cô đều được họ rèn luyện nên. 

"Có chuyện gì thì nói mau, tớ bận làm việc." Tuyên Dụ sửa xong một từ cuối cùng rồi nhấn lưu. 

Công việc chính của Lý Tô Tô là làm đầu tư về đồ sưu tầm, lúc rảnh rỗi cô ấy mở quán cà phê. Cô ấy đang ngồi ở một góc trong tiệm vẽ nguệch ngoạc trên máy tính bảng và nói: "Buổi tối có muốn đến chỗ tớ không, tớ nghiên cứu sản phẩm mới, thử một lần xem?" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!