Chương 59: Anh đã yêu em từ khi nào?

Úc Văn Yến giả vờ như đang rất vội, hẹn gặp lại thầy Giả vào ngày kỷ niệm thành lập trường rồi nhanh chóng kéo Tuyên Dụ rời đi.

"Chột dạ sao?" Tuyên Dụ ngẩng đầu cười hỏi.

Úc Văn Yến chẳng bận tâm: "Anh chột dạ cái gì chứ? Anh và Thời Dịch Dịch vốn không quen biết nhau, chỉ biết cô ấy là học sinh lớp bên cạnh, luôn đứng thứ ba toàn khối."

Vị trí thứ nhất nhì quanh năm đều bị Úc Văn Yến và Ôn Trạch Tự thay nhau chiếm giữ.

"Không phải hai người cùng câu lạc bộ sao?" Tuyên Dụ hỏi.

Úc Văn Yến suy nghĩ vài giây, bỗng trở nên trầm tư: "Anh…… hồi cấp ba tham gia câu lạc bộ gì ấy nhỉ?"

Tuyên Dụ: "……"

Là do cô mang kính quá dày,  thời còn đi học Úc Văn Yến vẫn luôn là một tên cá biệt chính hiệu. Anh có sự trưởng thành vượt xa các chàng trai cùng lứa, không hòa nhập nhưng cũng chẳng thích thường xuyên tụ tập với bạn bè. Mặt mũi thì lạnh lùng khó gần, cảm giác như chẳng quan tâm đến điều gì. Mỗi ngày ngoại trừ lên lớp và thi cử, thì phần lớn thời gian anh đều thích tìm một phòng học trống, ngồi ở chỗ gần cửa sổ có ánh nắng, đọc truyện tranh. Nếu buồn ngủ thì dùng sách che mặt rồi gục xuống bàn ngủ.

Nhịp sống cấp ba bận rộn nhưng với anh lại như đang bật chế độ chậm rãi, nhàn nhã vô cùng.

"Anh từng vào hội học sinh." Úc Văn Yến nói.

Tuyên Dụ gật gù: "Còn chẳng phải vì muốn làm khó em nên mới vào sao."

Úc Văn Yến trêu chọc: "Đàn em nhỏ, em phải có trách nhiệm với lời mình nói đấy."

"Không phải sao? Anh bắt em trực nhật thay anh suốt một tuần liền!" Tuyên Dụ vẫn còn nhớ rất kỹ đấy.

Úc Văn Yến: "Em nói đến cái tuần mà thứ Hai, thứ Ba đến trễ vì tập luyện tiết mục văn nghệ của lớp, thứ Tư bị giữ lại vì không thuộc bài, thứ Năm quên mất chuyện có lịch trực nhật, thứ Sáu xin nghỉ phép cả buổi chiều để về thăm bà ngoại sao? Sao anh nhớ rõ ràng tuần đó là một mình anh làm hết cả phần trực nhật của hai đứa mà nhỉ?"

"Anh…… Sao anh nhớ rõ vậy chứ? Còn bảo là không ghi thù, em thấy trong lòng anh ghi chép đầy đủ lắm rồi ấy." Tuyên Dụ vì chột dạ mà giằng tay ra khỏi tay anh.

Úc Văn Yến khoanh tay, dùng giọng mũi hừ khẽ một tiếng: "Lần đầu tiên trong đời anh gặp người có thể nhầm lẫn suốt năm ngày liên tiếp, quên béng luôn chuyện trực nhật."

"Là ngoài ý, thật sự là ngoài ý muốn thôi!" Tuyên Dụ cảm thấy thời cấp hai của mình khá là xui xẻo, không cố gắng cũng chẳng xuất sắc, nhưng xui xẻo thì cứ tìm tới cô suốt.

Úc Văn Yến cúi người, chỉ tay vào mặt mình, cười nói trêu chọc: "Hôn một cái, anh sẽ không so đo nữa."

"Hồi đó anh bảo em mời anh ăn gì đó thì anh không tính toán với em nữa. Nên em đã tiêu hết nửa tháng tiền tiêu vặt để bao anh ăn một bữa thịnh soạn rồi đấy thôi." Tuyên Dụ không ngốc, nợ đã trả rồi thì tuyệt đối không để đàn ông được lợi lần hai.

Úc Văn Yến bất ngờ tấn công, ôm cô vào lòng, hôn hai cái lên má cô: "Anh hôn cũng được."

Tuyên Dụ che mặt nhìn xung quanh, khẽ đẩy anh một cái nhưng sức cô quá nhỏ nên đẩy không ra, "Trên đường đấy, đừng có làm bậy."

Hai người đùa giỡn suốt cả đoạn đường đến tận cửa ra vào của câu lạc bộ. Lâm Mạn Tri đích thân đứng chờ họ sẵn ở cửa, bên cạnh là chồng cô ấy, cũng đang đứng đợi cùng.

Hôm nay, Lâm Mạn Tri mặc một chiếc sườn xám màu tím khói, tóc thắt thành bím, trên đầu cài rất nhiều trang sức bằng ngọc trai nhỏ, trang điểm nhẹ nhàng, ăn mặc tinh tế. Cô ấy đẹp như một nàng tiên cá bước ra từ Disney vậy.

Tuyên Dụ không khỏi nhìn cô ấy thêm vài lần.

"Tuyên Tuyên, cô đến rồi." Lâm Mạn Tri bước tới, trao đổi ánh mắt đơn giản với Úc Văn Yến trong một giây rồi trực tiếp khoác lấy tay Tuyên Dụ, cướp người rồi cùng nhau vào trong.

Bước lên lối đi lát đá màu xanh, Tuyên Dụ để ý thấy công chúa nhỏ không theo đuổi sự tinh tế quá mức, cô ấy đi một đôi dép lê thoải mái, có chút không hợp với sườn xám nhưng cô ấy vẫn có thể mặc ra một khí chất rất riêng.

Lâm Mạn Tri chú ý tới ánh mắt của Tuyên Dụ, giải thích nói: "Về nhà mẹ ngày nào cũng phải đi giày cao gót mười phân, gót chân bị cọ sát đến chảy máu nên giờ chỉ có thể đi dép lê thôi."

"Nhà các cô yêu cầu nghiêm khắc như vậy sao?" Tuyên Dụ chỉ biết cô ấy là con nhà giàu, là cô chủ được giáo dưỡng từ nhỏ, đến tuổi kết hôn thì nghe theo sắp xếp của gia đình và gả cho Trần Kỳ Thâm.

Vẻ mặt Lâm Mạn Tri có chút tinh tế: "Ừhm, Trần Sinh phải thăm họ hàng, tôi đi cùng nên lúc nào cũng giữ vẻ đoan trang một chút. Thôi không nói nữa, Thanh Thanh nhờ tôi chuẩn bị quà cho cô đấy."

Lâm Mạn Tri chạy đến trước tủ gỗ, mở khóa vân tay, lấy ra một cái hộp rồi đặt vào trong tay Tuyên Dụ, tỏ ra thần bí nói: "Về nhà rồi hẵng mở, tốt nhất là cô tự mình xem thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!