Sáng sớm, Tuyên Dụ đã bị Trần Tả Ninh ép đến phòng khám tuyến vú, trải qua một loạt kiểm tra dưới sự giám sát của cô ấy.
Đến là bệnh viện trực thuộc đơn vị nơi Trần Tả Ninh làm việc, nên cô ấy đặc biệt xin phép nghỉ nửa ngày để đi cùng cô.
Chủ nhiệm thăm khám cũng quen biết cô vì đã từng đến đây, cho nên trong suốt quá trình khám bệnh, trừ chút thời gian đều là những câu hỏi về tình hình, còn lại thì toàn là Trần Tả Ninh và bác sĩ trao đổi với nhau.
Chuẩn đoán được đưa ra là u xơ vú giai đoạn ba, đủ tiêu chuẩn để tiến hành phẫu thuật, hơn nữa hiện tại đã xuất hiện hơn mười khối u nhỏ ở cả hai bên ngực.
Khi nghe được những lời này, sắc mặt Trần Tả Ninh đã tối sầm lại, thầm nghĩ sao có thể không nghiêm trọng được chứ, nếu năm sau khi đi khám sức khỏe mới phát hiện ra bệnh thì hẳn là khối u đã phải xuất hiện và phát triển từ lâu rồi.
Lúc Tuyên Dụ nghe được số lượng khối u, ánh mắt cô trở nên đờ đẫn, trước đó cô còn ôm lấy cái chút may mắn, thì hiện tại đã bay sạch, cô vội vàng nhìn về phía Trần Tả Ninh.
"Không sao." Trần Tả Ninh nắm chặt tay Tuyên Dụ đặt trên đùi, "Giáo sư Phương, chúng tôi quyết định sẽ làm phẫu thuật, hãy xếp số cho chúng tôi đi, có giường bệnh thì chúng tôi sẽ tới làm phẫu thuật."
Bác sĩ điều trị bên cạnh giải thích cho họ về phương án phẫu thuật, hiện đang có hai phương pháp phẫu thuật truyền thống và xâm lấn tối thiểu, nhưng mà khối u của Tuyên Dụ tương đối lớn, muốn cắt bỏ hoàn toàn sạch sẽ thì chỉ có thể chọn phương pháp sau.
Trần Tả Ninh hỏi rất chi tiết, vì sợ bỏ sót điều gì đó, giáo sư Phương trêu chọc một câu: "Lần trước khi em đứng cạnh hỏi tôi cũng không nhiều như vậy đâu."
Giọng nói của Trần Tả Ninh rất lạnh lùng, nhưng lúc lời nói hay thì lại rất khéo, "Chứng tỏ lần trước em học hành không đủ nghiêm túc, cuối tuần em lại tới, thầy đừng ghét bỏ em."
Giáo sư Phương cười ra tiếng, nói với Tuyên Dụ: "Chị gái Tả Ninh, cô cũng đừng lo lắng, ở khoa ngoại của chúng tôi thì đó chỉ là phẫu thuật nhỏ thôi, hai ngày sau là có thể xuất viện."
Tuyên Dụ có hơi không phản ứng kịp: "Vâng, cảm ơn bác sĩ."
Giáo sư Phương hướng dẫn học trò của mình thao tác trên máy tính, nói: "Còn chỗ nào không hiểu em có thể hỏi Tả Ninh, cũng có thể hỏi thầy."
Vừa về đến nhà chưa được bao lâu, thì bệnh viện đã gọi tới, vừa hay có một phòng trống, thông báo Tuyên Dụ buổi chiều tới nằm viện, sáng mai phẫu thuật.
"Nhanh quá rồi." Tuyên Dụ kinh ngạc.
Trần Tả Ninh còn đang nhìn bệnh án của Tuyên Dụ, nói: "Thật sự là tiểu phẫu thôi, chị đừng lo lắng."
Tuyên Dụ đã bình tĩnh lại, ngay cả em gái ruột cũng đã nói chỉ là phẫu thuật nhỏ, vậy khẳng định là không có vấn đề.
"Nhưng mà!" Sắc mặt Trần Tả Ninh bỗng trở nên nghiêm túc, "U xơ tuyến vú có khả năng di truyền, nhà chúng ta không có ai từng bị, nhưng cũng không hoàn toàn loại trừ khả năng này. Ngoài ra có lẽ là cá nhân chị làm việc và nghỉ ngơi có vấn đề, sau này không nên thức đêm nữa, có chuyện gì cũng đừng giấu trong lòng, đừng có việc gì cũng một mình tự gánh vác."
Những lời này của Trần Tả Ninh dường như ngày nào cũng nói, nhưng Tuyên Dụ quá bận rộn với công việc để kiếm tiền, không quá để ý, cô ấy nhắc nhở nhiều không phải để trách cứ, mà phần lớn là do đau lòng.
"Chị biết rồi, nhất định sẽ thay đổi." Tuyên Dụ rút ra báo cáo kiểm tra, nhét vào trong trong túi, "Chị đi lấy vài bộ quần áo sạch."
"Để em làm." Trần Tả Ninh vỗ vai Tuyên Dụ, bước nhanh hơn cô một bước đi vào phòng ngủ.
"Chị." Trong phòng truyền đến tiếng nói của Trần Tả Ninh, "Chị đã nói với anh Yến chưa?"
Đúng lúc Tuyên Dụ đang xem điện thoại, Úc Văn Yến vừa gửi tới một tin nhắn mới.
Úc Văn Yến:[Buổi chiều bà ngoại làm phẫu thuật, anh sẽ ở lại trông coi với mẹ, có lẽ trong tối nay cũng không thể xong được, em nhớ ăn cơm nghỉ ngơi thật tốt.]
Tối hôm qua, sau khi anh tới mới phát hiện tình hình của bà ngoại có chút nghiêm trọng, nên vẫn tiếp tục theo dõi, sáng sớm lại chạy về bàn giao công việc, gần như một ngày rồi không được nghỉ ngơi.
Anh bận rộn như vậy...
"Chị ơi, chị không nghe thấy sao?" Trần Tả Ninh đi ra cửa, trong tay còn cầm theo một cái túi vải căng phồng, nhét không ít đồ.
Tuyên Dụ nói: "Em cũng nói chỉ là tiểu phẫu thôi, vậy sau này hãy nói. Gần đây anh ấy bận nhiều công việc, bà ngoại anh ấy cũng nằm viện vì tim không khỏe, đã bận đến sứt đầu mẻ trán rồi."
"Vậy chị cũng nên nói một tiếng chứ." Trần Tả Ninh nói xong thì lập tức đổi giọng, "Được rồi, anh ấy chắc chắn sẽ tới trông coi chị, em còn phải đi ra ngoài nhường giường cho anh ấy nữa."
Tuyên Dụ lựa chọn không nói, trước khi ra cửa đã gửi cho Úc Văn Yến một tin nhắn trả lời, dặn dò anh chú ý nghỉ ngơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!