Chương 49: Hôm nay đã có người đáp lại

Tuyên Dụ khẽ vẫy tay, sắc mặt nghiêm túc, ra hiệu Úc Văn Yến đừng bước tới.

Tuyên Tín Phàm nhìn thấy động tác nhỏ này của Tuyên Dụ, nhìn về phía người đàn ông đang đi tới, chạm phải ánh mắt sắc bén của người đó, khiến ông ta có một loại cảm giác không giận tự uy, làm người ta âm thầm run rẩy, trái tim bỗng đập thình thịch, mơ hồ sinh ra cảm giác bất an.

"Rốt cuộc là ông muốn gì?" Tuyên Dụ kéo lực chú ý của Tuyên Tín Phàm lại, không cho ông ta có thời gian phỏng đoán quan hệ giữa Úc Văn Yến và bọn họ.

Tuyên Tín Phàm nhìn lại, cười cười: "Tiểu Dụ cháu đừng gấp gáp như vậy, cháu tới đây cho chú nhìn một cái nào."

"Nhìn xong rồi chứ gì? Ông có thể đi." Tuyên Dụ dắt Trần Tả Ninh đi vòng qua bọn họ.

Tuyên Huy di chuyển một bước, chặn đường hai người họ.

Tuyên Dụ tức giận: "Tránh ra!"

Chị họ, lần trước Tiểu Ninh còn cố ý làm em bị thương, không báo cảnh sát là đã nể mặt người nhà rồi, hôm nay chúng ta hòa khí tới đây, chị cũng không cần thiết phải đuổi khách đi chứ." Tuyên Huy giơ tay phải lên, cánh tay nhỏ bọc đầy băng gạc.

Tuyên Dụ không thèm quan tâm xem Tuyên Huy bị thương nặng đến mức nào, nhưng vẫn bị di tích vết thương đe dọa, khó trách trên mặt đất ngày đó lại có nhiều máu như vậy.

"Các người muốn gì?" Tuyên Dụ biết bọn họ không có việc gì đã chẳng tìm tới cửa.

Tuyên Huy và Tuyên Tín Phàm liếc nhìn nhau, cậu ta phách lối dựng thẳng hai ngón tay lên: "Hai mươi vạn."

Trần Tả Ninh ở sau lưng đã xông lên trước: "Tuyên Huy cậu còn không biết xấu hổ như thế, sao không trực tiếp đi cướp đi!"

Tuyên Dụ nhanh tay nhanh mắt ngăn Trần Tả Ninh lại, đồng thời Úc Văn Yến cũng giữ một bên bả vai của Trần Tả Ninh lại.

Tuyên Dụ trừng to mắt nhìn anh, như thể muốn nói rằng anh đừng có bước tới rồi, anh còn bước tới làm gì vậy?!

Úc Văn Yến buông tay, khẽ nói với Trần Tả Ninh: "Đừng lo."

Sau đó anh nắm lấy bả vai Tuyên Dụ, nói với cô: "Về nhà trước đi"

Trong lòng Tuyên Tín Phàm có chút sợ hãi Úc Văn Yến, anh đứng từ xa nhìn thì không sao, nhưng lúc này khi anh đã đi tới, ông ta khẽ cụp đuôi lại, khí thế yếu đi vài phần, gượng gạo bày ra dáng vẻ người lớn trong nhà, ngạo mạn nói:"Cậu là ai? Tôi nói chuyện với cháu gái trong nhà, cậu nhúng tay vào làm cái gì?"

Tuyên Huy cùng bố mình kẻ xướng người hoạ, nói: "Anh có làm chủ thay hai người bọn họ được không? Không được tránh sang một bên đi!"

"Tôi không có làm chủ cho bọn họ được." Úc Văn Yến liếc mắt nhìn Tuyên Dụ, "Trong nhà chúng tôi, Tuyên Dụ làm chủ."

Tuyên Huy khinh thường lẩm bẩm: "Anh là chồng chị ấy chắc?"

"Anh ấy là bạn trai tôi." Tuyên Dụ kéo tay Úc Văn Yến xuống, nắm lấy.

"Tôi còn tưởng đã đăng ký rồi, chuyện nhà chúng ta còn đến lượt anh ấy nhúng tay vào chắc." Thái độ của Tuyên Huy càng khoa trương hơn.

"Tôi không phải làm chủ cho hai người bọn họ được, nhưng đụng bọn họ thì tôi có thể làm chủ cho mấy người đấy." Khóe môi Úc Văn Yến có ý cười nhàn nhạt, giọng nói trầm thấp vô cảm, khiến người ta không hiểu sao lại thấy hoảng loạn và mất tự nhiên.

Tuyên Tín Phàm rùng mình một cái, phản bác: "Cậu uy hiếp chúng tôi? Bây giờ là chúng tôi bị hai người bọn họ đả thương, tới đây đòi đền bù."

Trần Tả Ninh nói: "Là các người ép vào nhà tôi, tôi là phòng vệ chính đáng."

"Rõ ràng là chị ghi hận trong lòng." Tuyên Huy coi thường nhất là dáng vẻ thanh cao của Trần Tả Ninh, chỉ vào nói: "Tôi nói sai chắc, các người vì tiền mà ngủ ngủ mấy lão già, nói tôi ác tâm..."

Bốp ——

Một bạt tai cắt ngang Tuyên Huy, khuôn mặt cậu ta ngây ra tại chỗ, mấy giây sau thì trên gương mặt mới truyền đến cảm giác đau rát.

"Các người cút đi cho tôi!" Cảm xúc của Tuyên Dụ bị kích động, chỉ vào cổng khu dân cư.

Tuyên Huy tỉnh táo lại, đã bao giờ cậu ta phải nhận loại ấm ức thế này đâu, lại còn bị con gái tát, nên muốn xông lên trước, Úc Văn Yến bảo vệ Tuyên Dụ sau lưng, nắm lấy cổ tay của cậu ta, vặn về phía sau, sắc mặt Tuyên Huy lập tức trở nên trắng bệch, nghẹn ngào hét lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!